🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

"...Hắn cần nó để thức tỉnh một phần ký ức đã bị lãng quên của chính mình, một phần linh hồn bị phong ấn cùng với Ma Giới." Nàng Hà thì thầm, giọng nói vỡ vụn như những mảnh gốm cổ. Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, xuyên qua hư không, như đang dõi theo một dòng sông thời gian vô tận, nơi những sự kiện bi tráng đã từng xảy ra và nay lại trỗi dậy.

Một làn gió lạnh lẽo thổi qua, không phải từ bên ngoài, mà từ chính lời nói của nàng, len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu của ta. Thức tỉnh ký ức? Một thực thể đã tồn tại ngàn năm, mang trong mình sức mạnh kinh thiên động địa, lại cần một bảo vật phàm trần để tìm lại chính mình? Triết lý Đạo dạy rằng vạn vật đều có căn nguyên, nhưng căn nguyên của Địch, kẻ bị phong ấn vì mối hiểm họa cho thiên hạ, lại nằm trong một cây gậy? Điều đó thật khó tin, nhưng lại mang một nỗi bi ai khó tả, như một bản hùng ca dang dở.

Ta cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong bàn tay nàng khi nàng đưa lên che mặt, như muốn giấu đi những giọt nước mắt vô hình đang lăn dài trên gò má. Nỗi đau của nàng không phải là sự hối hận vì phản bội, mà là sự dằn vặt của một trái tim bị xé làm đôi bởi những lựa chọn nghiệt ngã. Luân hồi và nhân quả, quả thật là những sợi dây vô hình ràng buộc mọi sinh linh, dù là phàm nhân hay kẻ mang trong mình sức mạnh của thần linh.

"Hắn tin rằng, Gậy Thủy Tinh không chỉ là một quyền trượng của kẻ điều khiển nước, mà còn là một vật chứa đựng 'ý chí nguyên thủy' của những kẻ bị gạt ra khỏi dòng chảy lịch sử," nàng Hà tiếp lời, giọng càng lúc càng nhỏ, như thể mỗi âm tiết đều là một gánh nặng. "Thủy Tinh, trong mắt hắn, không chỉ là kẻ bại trận dưới chân Sơn Tinh, mà còn là một nạn nhân của sự sắp đặt, một biểu tượng cho những gì bị chối bỏ."

Lời nói của nàng như những nhát dao vô hình cứa vào màng nhĩ ta, buộc ta phải đối diện với một góc nhìn hoàn toàn khác về truyền thuyết. Từ thuở nhỏ, ta đã được dạy về Sơn Tinh anh dũng, về Thủy Tinh hung hãn, về cuộc chiến giữa thiện và ác. Nhưng nàng Hà, với những lời lẽ nhuốm màu bi thương, đang vén bức màn che phủ sự thật, cho ta thấy một Thủy Tinh khác, một Thủy Tinh không chỉ là kẻ thù, mà còn là một phần của dòng chảy định mệnh.

"Ý chí nguyên thủy..." Ta lẩm bẩm, cố gắng nắm bắt ý nghĩa sâu xa trong lời nàng. Phải chăng, Địch đang tìm cách tập hợp những "ý chí" đó, những tiếng nói bị áp bức, bị lãng quên, để tạo nên một sức mạnh mới, một trật tự mới? Nếu vậy, mục tiêu của hắn không đơn thuần là hủy diệt, mà là "tái tạo" theo một cách thức đáng sợ, từ tro tàn của những gì đã cũ.

Nàng Hà ngẩng mặt lên, đôi mắt nàng đỏ hoe nhưng kiên định một cách lạ lùng. "Hắn nói, Gậy Thủy Tinh là chìa khóa để giải thoát 'tiếng vọng' của những kẻ bị lịch sử phán xét, những kẻ mà số phận đã bị định đoạt bởi kẻ chiến thắng. Sức mạnh của nó không nằm ở phép thuật hô mưa gọi gió, mà ở khả năng cộng hưởng với những 'linh hồn bất khuất' mang theo nỗi oan ức, nỗi uất hận hàng ngàn năm."

Hết Chương 78

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 79
← TrướcTiếp →