TIÊU ĐỀ: Dòng Chảy Ký Ức Và Lời Thề Rạn Vỡ
Cái gật đầu của nàng Hà, nhẹ như cánh hoa phù du vừa lìa cành, đã mở ra một khoảng trống sâu thẳm trong tâm hồn tôi. Tôi nhìn xoáy vào đôi mắt nàng, nơi nỗi u hoài ngàn năm hòa lẫn với sự thanh thản vừa tìm thấy, tự hỏi liệu triết lý Đạo về vô thường và tùy duyên có phải là con đường duy nhất để giải thoát khỏi gông cùm của số phận hay không. Nàng đã chọn một con đường đầy gai góc, một con đường mà Luân hồi và nhân quả chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Một làn gió lạnh khẽ thổi qua, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ dại, như lời thì thầm của ngàn năm lịch sử đang bao bọc lấy chúng tôi. Nàng Hà cất tiếng, giọng nói khô khốc, như tiếng lá thu xào xạc trên lối cũ. Nàng kể về những đêm dài thao thức, về hình ảnh người thân nằm trên giường bệnh, hơi thở thoi thóp như ngọn nến trước gió, về những lời cầu nguyện không lời được hồi đáp.
Rồi nàng nói về Địch, không phải như một kẻ ác ma mà như một thực thể của sự lựa chọn, một lời hứa của sự cứu rỗi. Địch, kẻ bị phong ấn ngàn năm, lại là người duy nhất nắm giữ chìa khóa cho sự sống mong manh ấy. Tôi lắng nghe, tâm trí tôi như một dòng sông chảy ngược, cố gắng gột rửa những định kiến đã bám rễ sâu xa từ thuở ấu thơ, khi những câu chuyện về thiện ác được kể rõ ràng như ranh giới giữa ngày và đêm.
"Hắn không đòi hỏi ta phải giết chóc, hay hủy hoại bất cứ điều gì," nàng thì thầm, đôi mắt nhìn xa xăm vào khoảng không vô định, "Chỉ là... giữ bí mật, và đôi khi, chỉ là một chút thông tin nhỏ nhoi, như hạt cát giữa sa mạc." Nàng ngừng lại, một tiếng thở dài nặng trĩu thoát ra khỏi lồng ngực gầy guộc. "Hắn hứa sẽ hồi sinh người thân của ta, sẽ chữa lành mọi vết thương mà thế gian này không thể chữa."
Tôi cảm nhận được sự giằng xé trong từng lời nàng nói, như thể nàng đang tự phơi bày trái tim mình dưới ánh mặt trời gay gắt. Tu luyện thành tiên, tôi vẫn luôn tin vào con đường của sự thanh lọc và giác ngộ, nhưng đứng trước nghịch cảnh sinh tử, đứng trước cái chết chực chờ cướp đi người mình yêu quý, liệu có mấy ai giữ được tâm ý kiên định như thế? Sự hiếu thảo, lòng yêu thương, đôi khi lại là sợi dây xiềng xích nặng nề nhất, trói buộc con người vào những quyết định mà lý trí không thể lý giải.
Tôi im lặng, không phán xét. Bởi tôi hiểu rằng, trong cái vòng xoáy luân hồi này, mỗi linh hồn đều mang một gánh nặng riêng, một câu chuyện riêng mà người ngoài khó lòng thấu hiểu trọn vẹn. Nỗi đau của nàng Hà, sự lựa chọn của nàng, là một bản trường ca bi tráng về tình yêu và sự hy sinh, dù cho nó đã dẫn nàng đến con đường đối nghịch với Hộ Quốc Tông.
"Gậy Thủy Tinh..." tôi khẽ khàng nhắc, để dẫn dắt câu chuyện trở lại với thực tại khắc nghiệt. "Hắn cần nó để làm gì?" Tôi biết, Địch đã không còn cần nàng giữ bí mật, bởi lẽ, hắn đã đạt được mục đích của mình, hoặc ít nhất, hắn đã muốn bức màn sự thật được vén lên.
Nàng khẽ rùng mình, như có một làn khí lạnh xuyên qua tâm can. Nàng khẽ rùng mình, như có một làn khí lạnh xuyên qua tâm can.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 78 →