Lòng tôi nặng trĩu, không chỉ bởi gánh nặng của lịch sử, mà còn bởi sự ngờ vực cố hữu của một kẻ phàm trần trước những lời lẽ tựa hồ phi lý. Nàng Hà đứng đó, ánh mắt sâu thẳm như đại dương ngàn năm ôm ấp bí mật, nhìn tôi với một niềm tin mãnh liệt, như thể đã nhìn thấu tận cùng dòng chảy của luân hồi và nhân quả. Chiếc gậy cổ xưa, tưởng chừng vô tri, nay lại mang trong mình hơi thở của một kiếp người, một phần linh hồn bị bóp méo bởi dòng chảy thời gian và những lời kể truyền miệng.
Tôi khẽ đưa tay, cảm nhận từng thớ vân gỗ gồ ghề, lạnh lẽo nhưng ẩn chứa một sự ấm áp lạ lùng. Không có hào quang chói lọi, không có tiếng sấm rền vang, chỉ là một sự tĩnh lặng đến tột cùng, như mặt biển trước cơn bão lớn. Khi ngón tay tôi chạm nhẹ vào bề mặt gậy, một dòng điện nhẹ, không phải đau đớn mà là một sự rung động sâu thẳm, len lỏi qua từng mạch máu, thấm đẫm vào tận cùng tâm thức. Đó là một cảm giác tinh tế, một lời thì thầm không tiếng vọng, mở ra cánh cửa của thời gian.
Thế giới xung quanh tôi không biến mất, nhưng trở nên mờ ảo, như một bức màn sương khói mỏng manh. Thay vào đó, tôi cảm nhận được sự hiện diện của biển cả, của một không gian mênh mông, thăm thẳm, nơi ánh sáng bị nuốt chửng và sự sống ẩn mình trong những khe đá, rạn san hô. Đây không phải là một giấc mơ, cũng không phải một ảo ảnh, mà là một sự kết nối tâm linh, một sợi dây vô hình nối liền tôi với một quá khứ xa xăm, với hơi thở của một thực thể đã từng tồn tại.
Tôi không thấy một hình ảnh rõ ràng nào về Thủy Tinh, nhưng tôi cảm nhận được sự bao la của tấm lòng ông, một tình yêu sâu sắc dành cho biển cả, nơi ông là hiện thân, là linh hồn. Ông không phải là một vị thần hung hãn, chỉ biết tạo ra bão tố và lũ lụt. Ông là một người cai quản, một người bảo vệ, mang trong mình trách nhiệm giữ gìn sự cân bằng của đại dương, một triết lý Đạo về sự hài hòa giữa con người và tự nhiên mà ít ai thấu hiểu.
Ký ức đầu tiên hiện lên là hình ảnh của những dòng nước xoáy cuộn, không phải để tàn phá, mà để làm sạch, để nuôi dưỡng những mạch sống ẩn sâu. Tôi cảm nhận được sự tĩnh lặng của đáy biển sâu, nơi thời gian dường như ngưng đọng, và cả sự dữ dội của những con sóng bạc đầu xô vào bờ, mang theo nguồn sống mới. Đó là một vòng tuần hoàn vĩnh cửu, một phần của luân hồi và nhân quả mà Thủy Tinh thấu hiểu hơn bất cứ ai. Ông đã trải qua hàng ngàn năm tu luyện thành tiên, hòa mình vào tinh hoa của biển cả.
Rồi tôi cảm nhận được sự xuất hiện của những con người trên đất liền. Thủy Tinh nhìn họ, không phải với sự khinh miệt hay thù hận, mà với một sự tò mò, một chút ngạc nhiên về sự nhỏ bé nhưng đầy sức sống của họ. Ông không khao khát quyền lực trên đất liền, vì vương quốc của ông đã đủ rộng lớn và sâu thẳm. Điều ông khao khát là sự tôn trọng, sự thấu hiểu về vai trò của biển cả, về sự kết nối không thể tách rời giữa đất và nước.
Ký ức chuyển sang những ngày tháng khi một lời cầu hôn được đưa ra. Tôi cảm nhận được sự kiêu hãnh của Thủy Tinh, không phải sự ngạo mạn, mà là sự tự tin của một kẻ đã sống hàng ngàn năm, đã chứng kiến sự thăng trầm của vô số triều đại. ai trò vĩnh cửu của nó trong dòng chảy sinh diệt của vạn vật.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 81 →