Lời của Hà, như một làn khói mỏng manh, lảng vảng trong không gian, mang theo nỗi tuyệt vọng sâu thẳm mà không một ngôn từ nào có thể lột tả hết. Nàng kể về một sinh mệnh bé bỏng, một mảnh hồn máu thịt của nàng, đang chìm dần vào cõi vô thường bởi một căn bệnh quái ác, một lời nguyền mà khoa học hiện đại hay y thuật cổ xưa đều bất lực. Mỗi âm tiết nàng thốt ra, dù yếu ớt, lại như một mũi kim châm vào trái tim tôi, khiến những vết thương cũ dường như lại nhói đau, và sự phẫn nộ trong tôi dần tan chảy, nhường chỗ cho một cảm giác xót xa khó tả.
Tôi lặng thinh, để những lời thầm thì của nàng thấm vào từng tế bào, cảm nhận được cái giá mà nàng phải trả, cái gánh nặng mà nàng đang gánh vác. Hà ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt nàng đục ngầu, mờ ảo như sương khói buổi sớm, chứa đựng một sự khẩn cầu không lời. Nàng nói, trong những đêm dài vô tận của sự tuyệt vọng, khi mọi cánh cửa hy vọng dường như đã khép lại, một bóng hình đã xuất hiện, mang theo một lời hứa, một tia sáng le lói giữa màn đêm dày đặc.
Đó là Địch. Cái tên ấy, vốn gắn liền với sự phong ấn ngàn năm, với hiểm họa diệt vong, giờ đây lại được thốt ra từ môi Hà với một sự yếu mềm đến lạ. Địch đã hứa, nàng nói, sẽ chữa lành cho đứa bé, sẽ kéo sinh mệnh nhỏ bé ấy thoát khỏi bờ vực của cái chết, đổi lại bằng sự phục tùng, bằng những hành động mà nàng buộc phải làm, những lựa chọn mà nàng không thể từ chối. Lời hứa ấy, trong mắt Hà, không phải là một giao kèo tà ác, mà là một phao cứu sinh cuối cùng, một chiếc cầu mong manh nối giữa sự sống và cái chết.
"Tôi biết," Hà thì thào, "anh sẽ không hiểu. Anh sẽ coi đó là sự phản bội, là lỗi lầm không thể dung thứ. Nhưng anh có thể hiểu được nỗi đau của một người mẹ khi nhìn thấy con mình dần lụi tàn mà không thể làm gì được không? Anh có thể hiểu được cảm giác khi đứng trước vực thẳm, và chỉ có một bàn tay đưa ra, dù đó là bàn tay của kẻ anh gọi là Địch?" Nàng ngừng lại, hơi thở đứt quãng, như thể mỗi từ ngữ đều rút cạn sinh lực của nàng.
Tôi vẫn không đáp, chỉ lắng nghe. Triết lý Đạo vẫn luôn dạy ta về sự cân bằng, về thiện ác song hành, về luân hồi và nhân quả. Nhưng trong khoảnh khắc này, ranh giới ấy dường như mờ nhạt đến khó tin. Phải chăng, tu luyện thành tiên, đạt đến cảnh giới siêu phàm, cũng chỉ là ảo vọng nếu ta không thể thấu hiểu được những nỗi đau phàm tục, những lựa chọn nghiệt ngã mà kẻ phàm trần phải đối mặt? Câu hỏi ấy nặng trĩu, đè nén lên tâm hồn tôi, khiến mọi giáo lý Đạo tôi từng tôn thờ dường như lung lay tận gốc rễ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 68 →