Tôi lặng lẽ nhìn Hà, đôi mắt tôi không hề chứa đựng sự lên án hay phán xét, chỉ có một nỗi u hoài sâu thẳm tựa hồ như tiếng thở dài của thời gian. Giọng nói của cô yếu ớt đến lạ, như một chiếc lá khô đã lìa cành, chao đảo giữa không trung trước khi chạm đất, mang theo bao nhiêu thầm kín mà chỉ gió mới có thể nghe thấy. Tôi biết, đó không phải là sự sợ hãi, mà là một sự tan vỡ, một vết thương đang rỉ máu từ sâu thẳm bên trong.
"Ngươi... ngươi muốn gì?" Lời thì thầm ấy lướt qua khoảng không giữa chúng tôi, mỏng manh như sương khói buổi sớm. Nó không mang theo sự thách thức như những lần trước, mà là một câu hỏi chất chứa sự hoang mang, một sự tìm kiếm vô định trong cõi hư không của tâm hồn.
"Ta muốn hiểu," tôi đáp, giọng tôi nhẹ nhàng như tiếng suối reo trong đêm tịch mịch, cố gắng xoa dịu đi nỗi bất an đang dâng trào trong cô. "Ta muốn hiểu điều gì đã gieo mầm cho nỗi đau này, điều gì đã biến một con người thành dòng chảy cuộn xiết của hận thù, để rồi ngươi phải gánh chịu sự cô độc như một hòn đảo giữa trùng khơi ngàn năm."
Hà ngước đôi mắt xanh biếc lên, ánh nhìn ấy tựa như đáy biển sâu thẳm, nơi những bí mật ngàn năm đang lặng lẽ ngủ vùi. Có lẽ, trong khoảnh khắc ấy, cô đã thấy được sự chân thành trong tôi, một sự chân thành không đòi hỏi, không phán xét, chỉ đơn thuần là muốn thấu hiểu. Đó là một ánh nhìn hiếm hoi, yếu ớt, như ánh trăng non vừa ló dạng sau rặng mây đen kịt.
Cô không nói gì, chỉ khẽ cúi đầu, mái tóc đen nhánh buông xõa xuống vai, che đi một phần khuôn mặt đang dần hiện rõ vẻ mệt mỏi. Tôi có cảm giác như một bức tường băng giá đã bắt đầu rạn nứt, những vết nứt nhỏ li ti để lộ ra hơi ấm ẩn sâu bên trong. Tu luyện thành tiên, đâu chỉ là sự tôi luyện thân xác, mà còn là sự gột rửa tâm hồn, tìm kiếm sự thấu hiểu cho vạn vật, cho dù đó là kẻ thù của chính mình.
Tôi tiếp lời, giọng nói vẫn trầm ấm và đầy bao dung. "Trong Triết lý Đạo, vạn vật đều có căn nguyên, mỗi hành động đều là quả của một nhân đã gieo. Ngươi mang trong mình một nỗi oán hận sâu sắc, một gánh nặng ngàn năm. Ta cảm nhận được sự u uất ấy, nó không chỉ là của riêng ngươi, mà còn là tiếng vọng của một quá khứ xa xăm, của những linh hồn đã từng đi qua cõi thế này."
Hà đột nhiên bật cười, một tiếng cười khô khốc, chua chát, không chút vui vẻ, như tiếng cành khô gãy vụn dưới chân. "Ngươi nói gì về nhân quả? Ta chỉ thấy sự bất công, sự lừa dối. Những kẻ được gọi là 'chính nghĩa' đã phong ấn kẻ khác, gọi đó là 'bảo vệ'. Họ không thấy rằng chính sự bảo vệ đó đã tạo ra một nhà tù, một nỗi thống khổ không lối thoát sao?"
Tôi im lặng lắng nghe, để cho Hà có không gian bộc bạch. Mỗi lời cô nói ra, dù chứa đầy oán hận, lại như những mũi dao nhỏ đâm vào chính trái tim cô. Tôi nhận ra rằng, đằng sau sự hung hăng, lạnh lùng, Hà đang che giấu một nỗi đau lớn hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng. Nỗi đau ấy, theo Luân hồi và nhân quả, có thể đã kéo dài qua nhiều kiếp, nhiều thế hệ.
"Ngươi nghĩ rằng ta là một con quỷ dữ, một kẻ đáng bị nguyền rủa sao?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 67 →