🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

TIÊU ĐỀ: Hơi Thở Của Kẻ Lạc Lối

Không gian chìm vào một thứ im lặng nặng nề, như thể vạn vật xung quanh đều nín thở, chờ đợi một lời thốt ra, một sự bùng nổ, hay có chăng, một sự tan vỡ. Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt Hà, không còn vẻ sắc sảo thường thấy, mà chỉ còn là một bức tranh của sự mỏi mệt, nỗi sợ hãi chực chờ ẩn hiện trong đôi mắt sâu thăm thẳm. Tôi nhìn cô, ánh mắt không mang theo phán xét, chỉ có một nỗi u hoài sâu sắc về những con đường định mệnh có thể khiến một sinh linh lạc lối.

Thời gian dường như ngưng đọng, trôi chậm tựa dòng sông cổ xưa bị phù sa lắng đọng. Từng khắc, từng giây trôi qua, tôi cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo nhưng không hề xa lạ đang bao trùm căn phòng, như hơi thở của những bí ẩn ngàn năm đang dần hiện hữu. Đó là cảm giác mà tôi đã từng nếm trải khi chạm vào mảnh Nỏ Thần hay ghé thăm ngôi vườn cổ tích của Thạch Sanh, một sự giao thoa giữa hiện tại và quá khứ, giữa con người phàm trần và những gánh nặng của nghiệp chướng.

Tôi tự hỏi, phải chăng đây chính là lúc để ta nhìn nhận Triết lý Đạo trong từng hành động, từng lựa chọn của mỗi con người? Hà ngồi đó, tựa một pho tượng đá đã chịu đựng bao phong sương, vẻ bất động bên ngoài che giấu một dòng chảy hỗn loạn bên trong. Nỗi đau, sự hối hận, hay một sự kiên định mù quáng nào đó đang giằng xé tâm hồn cô?

Cuộc đời này, mỗi bước đi đều là một sự tu luyện. Tu luyện thành tiên không chỉ là vượt qua những kiếp nạn bên ngoài, mà còn là thanh lọc tâm hồn, giữ vững bản tâm giữa dòng xoáy của tham, sân, si. Hà đã từng là một phần của Hộ Quốc, từng thề nguyện bảo vệ lẽ phải. Vậy điều gì đã khiến cô rẽ lối, chấp nhận buông mình vào bóng tối?

Tôi hít một hơi thật sâu, để luồng khí lạnh lẽo len lỏi vào từng thớ thịt, làm dịu đi những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu. Không thể vội vàng, không thể dùng bạo lực. Đây là cuộc chiến của trí tuệ và lòng trắc ẩn, một thử thách mà Hộ Quốc Tông đã dạy dỗ qua bao đời. Phải tìm ra gốc rễ, cái nhân sâu xa đã gieo mầm cho quả báo hôm nay.

"Hà," tôi khẽ gọi, giọng nói trầm ấm tựa tiếng chuông chùa giữa đêm khuya tĩnh mịch, "ta không đến đây để phán xét ngươi."

Cô gái khẽ giật mình, đôi mắt ngước lên nhìn tôi, chớp chớp như một con chim non vừa thoát khỏi lưới. Ánh mắt ấy, dù cố gắng che giấu, vẫn lộ ra một tia hoài niệm, một chút gì đó của sự yếu đuối mà tôi chưa từng thấy ở cô. Tôi nhận ra, đằng sau vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn mà Hà đã thể hiện, có lẽ là một vết thương sâu thẳm hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng.

"Ngươi... ngươi muốn gì?" Hà lắp bắp, giọng nói khàn đặc, yếu ớt tựa tiếng lá khô rơi .

Hết Chương 65

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 66
← TrướcTiếp →