🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lòng tôi nặng trĩu, những lời của nàng cứ xoáy sâu vào tâm trí, tựa hồ như một dòng xoáy cuốn đi mọi định kiến đã bám rễ ngàn năm. Triết lý Đạo, vốn được tôi xem là kim chỉ nam cho mọi hành động, nay bỗng trở thành một dòng sông chảy xiết, mang theo những phù sa của nghi vấn và hoài nghi. Phải chăng, ánh sáng và bóng tối, thiện và ác, chỉ là hai mặt của cùng một đồng xu, và chúng ta, những kẻ tu luyện thành tiên, đã quá vội vàng phán xét?

Nàng khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ như làn gió thoảng qua vách đá, mang theo nỗi u hoài sâu thẳm. Đôi mắt nàng, vốn dĩ trong veo như hồ nước buổi sớm, giờ đây lại đong đầy một nỗi buồn vô hạn, như thể nàng đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều khổ đau xuyên suốt dòng chảy luân hồi và nhân quả. Dáng vẻ mong manh của nàng, trong khoảnh khắc ấy, lại trở nên vững chãi đến lạ lùng, như một cột mốc giữa biển cả phong ba.

"Anh không tin ta sao?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói vẫn êm ái, nhưng ẩn chứa một sự chất vấn nhẹ nhàng. "Hay anh chỉ không muốn tin vào những gì trái ngược với niềm tin của mình, những gì đã được khắc sâu vào tâm khảm qua hàng thế kỷ?" Nàng đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc đen dài, cử chỉ ấy tựa hồ đang xoa dịu một vết thương vô hình.

Tôi vẫn im lặng, không phải vì không có lời đáp, mà vì những lời đáp đang chen chúc trong tâm trí tôi quá hỗn độn. Tu luyện thành tiên là con đường tôi đã chọn, con đường của sự thanh lọc, của ánh sáng và chính nghĩa. Nhưng nếu Địch, thực thể mà Hộ Quốc Tông đã phong ấn ngàn năm, không phải là một ác quỷ thuần túy, thì toàn bộ nền tảng niềm tin của tôi sẽ sụp đổ như một tòa tháp cát trước sóng biển.

"Nếu ta nói với anh rằng, Địch cũng từng là một kẻ phàm trần, mang trong mình những ước mơ và khát vọng, liệu anh có tin không?" Giọng nàng thì thầm, như tiếng suối reo giữa rừng khuya, nhẹ nhàng mà thấm sâu vào từng thớ thịt. "Nếu ta nói rằng, sự ra đời của Ma Giới, của thực thể mà anh gọi là Địch, chỉ là kết quả của một sự hiểu lầm kéo dài ngàn năm, một bi kịch của sự tuyệt vọng?"

Những lời ấy như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến tôi choáng váng. Tôi đã từng nghe kể về sự tàn ác của Ma Giới, về sức mạnh hủy diệt của Địch, về những trận chiến khốc liệt mà các bậc tiền nhân Hộ Quốc đã phải đổ máu để giành lấy hòa bình. Thạch Sanh, Sơn Tinh, An Dương Vương... những cái tên lừng lẫy ấy đã ghi dấu trong lịch sử như những người hùng, những người đã đứng lên chống lại bóng tối. Nhưng giờ đây, những ký ức ấy, những câu chuyện ấy, dường như bị phủ một lớp màn sương mù mờ ảo.

Nàng tiến lại gần hơn, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi, không chút sợ hãi hay e dè. "Ký ức trong bảo vật, anh đã từng cảm nhận chúng, đúng không? Những dòng chảy ký ức ấy, chúng kể điều gì về sự thật đã bị che giấu, về lời nguyền đã trói buộc vận mệnh của chúng ta?"

Hết Chương 68

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 69
← TrướcTiếp →