🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ta đứng lặng, cảm nhận từng âm ba trong lời của Cô Ba dội lại trong tâm khảm. Nó không chỉ là một lời giải thích, mà là một bức tranh u huyền về gánh nặng của định mệnh, nơi những kẻ mang sứ mệnh phải đưa ra những quyết định nghiệt ngã, vượt ngoài lẽ thường. Triết lý Đạo dạy rằng, sự thật thường ẩn mình dưới nhiều lớp vỏ, và đôi khi, để bảo toàn toàn cục, người ta phải chấp nhận một phần bóng tối.

Cái gọi là Ma Giới, cái gọi là Địch, tất cả đều là những khái niệm được tạo ra từ sự sợ hãi và thiếu hiểu biết của con người. Nhưng bản chất của vạn vật, như dòng nước xuôi chảy, đều có thể chuyển hóa. Kẻ từng bị giam cầm ngàn năm, nay lại tự nguyện bước vào phong ấn, chấp nhận một tương lai vĩnh viễn trong cô độc. Lựa chọn này, há chẳng phải là một sự tu luyện thành tiên theo một nghĩa khác, một sự siêu thoát khỏi xiềng xích của oán hận và định kiến?

Ta nhìn Cô Ba, ánh mắt không còn sự chất vấn gay gắt mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc. Lời nói của bà như một luồng gió lạnh lướt qua tâm can, mang theo cả sự chua xót và gánh nặng ngàn năm. Những bí mật mà Hộ Quốc Tông gìn giữ, những sự thật nghiệt ngã mà họ phải che giấu, tất cả đều vì một mục đích tối thượng: sự tồn vong của thế giới này.

"Cô Ba," ta cất tiếng, giọng khẽ khàng như làn sương sớm, "ngàn năm qua, Hộ Quốc đã gánh vác quá nhiều. Liệu có khi nào, gánh nặng ấy trở nên quá sức, khiến chúng ta lạc lối trong chính con đường mình đã chọn?" Ta không tìm kiếm lời xin lỗi, bởi ta biết, với bà, đó không phải là sự sai lầm, mà là một sự cần thiết đau đớn.

Cô Ba quay mặt đi, nhìn ra xa xăm nơi ánh bình minh đang dần hé rạng. Ánh nắng vàng nhạt phủ lên mái tóc bạc của bà, khiến bà trông như một pho tượng cổ kính, đầy vẻ uy nghiêm và trầm mặc. "Lạc lối, hay không lạc lối, đôi khi chỉ là một ranh giới mong manh," bà đáp, giọng bà thì thầm như tiếng gió thoảng qua khe núi. "Chỉ những người cầm cương mới hiểu được gánh nặng của mỗi bước đi, mỗi quyết định. Ta không xin lỗi, Minh. Nhưng ta hiểu sự phẫn nộ của con."

Sự phẫn nộ trong ta, như một con sóng dữ chực vỡ bờ, bỗng chốc gặp phải bức tường đá trầm mặc của thời gian. Lời của Cô Ba không phải là sự biện minh suông, m.

Hết Chương 156

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 157
← TrướcTiếp →