...Lời của Cô Ba như một mũi tên xuyên thấu qua mọi định kiến, mọi rào cản trong tâm trí ta. Địch, kẻ mà ta từng hình dung như một bóng ma của sự hủy diệt, một thực thể tà ác chỉ chờ ngày giải thoát để gieo rắc tai ương, lại có thể ôm ấp một trái tim chứa đựng nỗi đau ngàn năm và một khao khát được chuộc lỗi, được lựa chọn vận mệnh của chính mình. Sự thật này, phơi bày dưới ánh sáng mờ ảo của hang động, khiến tâm hồn ta chấn động như mặt hồ phẳng lặng vừa bị một hòn đá lớn ném vào.
Trong khoảnh khắc đó, mọi triết lý về thiện ác, về chính tà mà ta từng học hỏi, từng quán chiếu qua bao kiếp tu luyện, dường như trở nên mong manh, vỡ vụn. Ta nhận ra rằng, vạn vật trên cõi đời này, kể cả những thực thể tưởng chừng như chỉ là hiện thân của bóng tối, đều ẩn chứa một tia sáng của bản nguyên, một khả năng tự chủ để lựa chọn con đường của riêng mình. Có lẽ, đó chính là hạt mầm của sự giác ngộ, của con đường tu luyện thành tiên mà mỗi sinh linh đều mang trong mình.
Ta nhìn Cô Ba, đôi mắt vẫn đong đầy sự tĩnh lặng và một chút gì đó của sự thấu hiểu muôn đời. "Cô Ba, vì sao cô không nói cho con biết? Vì sao cô lại để chúng con tìm kiếm trong sự mù mịt, đối mặt với những hiểm nguy mà không hề hay biết về bản chất thật sự của Địch, về sự thật ẩn giấu đằng sau vết nứt ranh giới giữa hai cõi?" Giọng ta trầm xuống, không phải vì tức giận, mà vì một nỗi u hoài sâu thẳm, một sự nặng trĩu của trách nhiệm và nhận thức.
Cô Ba khẽ thở dài, tiếng thở mang theo hơi lạnh của thời gian, như tiếng gió thoảng qua vách đá ngàn năm. "Minh à, ta hiểu nỗi lòng con. Nhưng nếu con biết, con đã không có đủ dũng cảm để tìm kiếm chúng, để đối mặt với những sự thật phũ phàng, và quan trọng hơn, con sẽ không thể tự mình khám phá ra bản chất của lòng vị tha, của sự hy sinh không điều kiện. Đây là bài học mà con phải tự mình trải nghiệm, tự mình thấu hiểu, để Hộ Quốc có thể thay đổi, vươn mình ra khỏi cái bóng của quá khứ."
Lời của Cô Ba như một lời tiên tri, một sự định đoạt đã được sắp đặt từ lâu. Ta im lặng, để những lời ấy thấm sâu vào từng tế bào, từng mạch máu. Triết lý Đạo dạy rằng, mọi sự vật, hiện tượng đều có hai mặt đối lập, nhưng lại tồn tại trong sự hài hòa, bổ sung cho nhau. Địch, kẻ từng bị coi là hiện thân của Ma Giới, nay lại trở thành người giữ phong ấn, người tự nguyện hy sinh để bảo vệ sự cân bằng của vũ trụ. Đây há chẳng phải là một minh chứng sống động cho quy luật luân hồi và nhân quả, cho sự chuyển hóa không ngừng của vạn vật .
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 156 →