TIÊU ĐỀ: Hơi Thở Của Lựa Chọn Và Tấm Lòng Bao Dung
Lời nói của bà như một luồng điện xẹt qua tâm trí ta, đánh tan mọi định kiến ngàn năm đã ăn sâu vào tiềm thức. Địch, kẻ mà bấy lâu nay Hộ Quốc Tông coi là mối họa của nhân gian, là hiện thân của tà ác, lại có thể ôm ấp một lựa chọn đầy bi tráng đến vậy. Sự tự nguyện, cái giá phải trả để phong ấn vết nứt giữa hai cõi, tất cả như một bức màn sương mù vừa được vén lên, để lộ ra một cảnh tượng khác, một sự thật khác, trần trụi và đau lòng hơn ta từng nghĩ.
Ta đứng lặng như pho tượng, cảm nhận từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể mình đang rung lên vì chấn động. Khái niệm thiện ác, bao giờ cũng là một dòng sông chảy xiết, mà người phàm chúng ta thường chỉ thấy được một bờ, một hướng. Giờ đây, bờ bên kia hiện ra, không phải là vực thẳm đen tối, mà là một vùng đất hoang vu, nơi có những hạt mầm thiện lương vẫn âm thầm nảy nở, dù bị che phủ bởi lớp bụi thời gian và định kiến. Đây chính là Triết lý Đạo, một sự cân bằng tuyệt đối, nơi không có gì là hoàn toàn xấu xa hay hoàn toàn tốt đẹp, mà tất cả đều xoay vần trong một vòng luân hồi nhân quả vô tận.
"Lần đầu tiên ta gặp Địch," bà tiếp tục, giọng nói trầm bổng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "ta cũng như con, tràn đầy căm ghét và phẫn nộ. Hàng ngàn năm, Hộ Quốc Tông chúng ta đã dạy dỗ các thế hệ về mối nguy hiểm từ Ma Giới, về sự đe dọa của thực thể mang tên Địch. Nhưng khi đối diện, khi chạm vào tâm hồn đã mục ruỗng vì cô độc và gánh nặng của nó, ta mới nhận ra, Địch không phải là một quỷ vương khát máu, mà là một linh hồn lạc lối, bị mắc kẹt giữa định mệnh và sự hiểu lầm."
Ánh mắt bà nhìn xa xăm, như đang dõi theo dòng chảy của thời gian, về một quá khứ mà ta chưa từng được biết. "Vết nứt giữa hai cõi không phải do Địch tạo ra, mà Địch chính là một phần của nó, một vật chứa, một điểm tựa để phong ấn không bị phá vỡ hoàn toàn. Sự tồn tại của Địch, dù mang theo tai ương, nhưng cũng là một phần không thể thiếu để duy trì sự cân bằng mong manh giữa nhân gian và Ma Giới. Một sự thật đau lòng, nhưng cần phải chấp nhận để tu luyện thành tiên, để đạt tới cảnh giới hiểu biết sâu sắc hơn về vũ trụ."
Ta nhắm mắt lại, cố gắng hình dung cảnh tượng ngàn năm trước, khi những vị tiền nhân của Hộ Quốc Tông, những anh hùng mà tên tuổi họ đã trở thành huyền thoại, đứng trước một lựa chọn khó khăn đến nhường nào. Họ đã phải phong ấn Địch, không phải để tiêu diệt một kẻ thù, mà là để gánh vác một trọng trách thiêng liêng, duy trì sự cân bằng mong manh của vũ trụ, một sự thật đau đớn mà họ phải chấp nhận. Sự lựa chọn ấy, giờ đây, qua lời Cô Ba, mới dần hé lộ toàn bộ ý nghĩa sâu xa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 155 →