🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lời của Cô Ba như một tảng đá ngàn năm, lạnh lẽo và nặng nề, đè lên từng thớ thịt, từng nhịp đập trong lồng ngực ta. "Nếu con biết, con đã không có đủ dũng cảm tìm chúng." Ta nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của hơi thở, từng nhịp đập của trái tim đang cố gắng thấu hiểu lời nói đó. Đúng vậy, nếu ta biết ngay từ đầu về cái giá phải trả, về sự hi sinh vô tận mà người tình nguyện phải chịu đựng, liệu ta có đủ ý chí để đi tìm từng mảnh bảo vật, đối mặt với từng hồi ức đau thương? Liệu ta có dám đối diện với những dòng chảy ký ức đầy bi ai của Thạch Sanh, Sơn Tinh, hay Thủy Tinh, những người đã làm nên điều phi thường từ tấm lòng phàm trần?

Một thoáng lặng im bao trùm lấy căn phòng, chỉ còn tiếng gió lướt qua mái ngói cổ kính, mang theo hơi thở của thời gian và những bí mật đã chôn vùi. Ta mở mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt đã trải qua bao dâu bể của Cô Ba. Trong ánh nhìn ấy, ta thấy sự mệt mỏi, nỗi đau, và cả một sự kiên cường đến lạ lùng. Bà không phải là người vô cảm, mà là người đã gánh vác một trọng trách quá lớn, đến mức phải tự mình biến trái tim thành đá để có thể bước tiếp trên con đường định mệnh. Triết lý Đạo dạy rằng vạn vật đều có hai mặt, thiện và ác, nhưng đôi khi, sự lựa chọn nằm ở một ranh giới mờ ảo, nơi thiện và ác hòa quyện vào nhau trong một mục đích lớn lao hơn.

"Cô Ba," giọng ta khẽ khàng, mang theo chút run rẩy mà chính ta cũng không nhận ra. "Vì sao... vì sao Hộ Quốc lại phải giữ kín điều này đến tận bây giờ? Chẳng lẽ không có cách nào khác, không có một con đường nào ít bi ai hơn sao?" Ta muốn hiểu, muốn tìm một lời giải đáp cho cái gánh nặng đang đè ép tâm hồn mình, cho tất cả những gì ta đã chứng kiến và cảm nhận qua các bảo vật.

Cô Ba thở dài, một hơi thở dài tựa ngàn năm, như tiếng vọng của những lời thề đã chìm sâu vào lòng đất. "Minh à, con đã thấy những gì trong ký ức của Thạch Sanh, của Sơn Tinh, của Thủy Tinh. Con thấy sự kiên cường của họ, nhưng con cũng thấy nỗi sợ hãi, sự do dự, và cả những giằng xé nội tâm khi đối diện với cái giá phải trả. Con người, dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng có giới hạn của mình. Khi biết trước một định mệnh nghiệt ngã, mấy ai có đủ dũng khí để bước đi?"

Bà dừng lại, ánh mắt xa xăm như nhìn về một quá khứ xa xôi, nơi những quyết định nặng nề đã được đưa ra. "Hộ Quốc đã tìm kiếm suốt năm trăm năm. Tìm kiếm một người tình nguyện gánh vác phong ấn từ bên trong, vĩnh viễn bị lãng quên trong cõi hư vô. Nhưng không ai, không một ai, dù là bậc tu luyện cao thâm đến mấy, có thể chấp nhận một kết cục như vậy. Đó là sự biến mất hoàn toàn, là không còn tồn tại trong luân hồi, không còn dấu vết trong nhân quả."

Lời nói của bà như những mũi kim sắc nhọn, đâm vào trái tim ta. Không còn tồn tại trong luân hồi, không còn dấu vết trong nhân quả. Đó là một hình phạt còn kinh khủng hơn cả cái chết. Nó phủ nhận sự tồn tại của một linh hồn, tước đi quyền được tái sinh, được gieo duyên, được hoàn thiện qua bao kiếp. Ta hiểu vì sao Hộ Quốc phải giấu kín sự thật này. Không phải vì họ độc ác, mà vì họ biết rằng, nếu chân lý quá khắc nghiệt, nó sẽ bẻ gãy ý chí của những người cần phải hành động.

"Cho đến khi Địch xuất hiện," Cô Ba tiếp tục, giọng bà trầm hơn, mang theo một nỗi niềm khó tả. "Địch, kẻ mà chúng ta phong ấn một ngàn năm trước, kẻ mà chúng ta coi là mối họa của nhân gian. Chính Địch đã nghe được toàn bộ sự thật về vết nứt giữa hai cõi, về cái giá phải trả để phong ấn nó vĩnh viễn." Bà nhìn ta, ánh mắt như muốn xuyên thấu tận đáy lòng. "Và Địch đã tình nguyện."

Ta bàng hoàng. Địch, kẻ mà ta luôn nghĩ là một thực thể tà ác, một villain đơn thuần, lại có thể đưa ra một lựa chọn như vậy? Một lựa chọn không phải vì bị ép buộc, mà vì sự tự nguyện, vì sự thấu hiểu về cái giá chung của vạn vật. "Tôi đã ở trong phong ấn một ngàn năm," Địch đã nói, giọng nói vang vọng trong tâm trí ta, "Tôi biết ở trong đó như thế nào. ...Tôi biết ở trong đó như thế nào."

Hết Chương 153

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 154
← TrướcTiếp →