🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

TIÊU ĐỀ: Hơi Thở Của Lời Tự Nguyện Vô Lượng

Ta quay sang Cô Ba, ánh mắt như xuyên thấu lớp sương mù ngàn năm phủ trên gương mặt bà. Lời của Địch vẫn còn vương vấn trong tâm khảm, một dư âm trầm mặc và lạnh lẽo, đánh thức những tầng sâu nhất của triết lý Đạo mà ta từng chiêm nghiệm. Hộ Quốc Tông, với sứ mệnh ngàn đời hộ quốc an dân, lại che giấu một sự thật nghiệt ngã đến vậy, một gánh nặng mà không ai dám gánh vác suốt năm trăm năm trời. Ta bỗng thấy mình trôi dạt trong dòng chảy luân hồi và nhân quả, nơi những hành động trong quá khứ nay quay về đòi hỏi một sự đáp đền.

"Cô Ba," giọng ta khẽ thì thầm, như một tiếng thở dài thoát ra từ tận cùng tâm hồn. "Bao nhiêu điều, cô đã giấu con. Bao nhiêu gánh nặng, cô để con tự mình khám phá, tự mình đối mặt." Trong ánh mắt của bà, ta không thấy sự hối lỗi hay hổ thẹn, chỉ có một vẻ tĩnh lặng như mặt hồ sâu thẳm, phản chiếu những biến thiên của thời gian và định mệnh. Tấm lòng ta đau nhói, không phải vì sự lừa dối, mà vì gánh nặng mà bà đã một mình cưu mang, và cả gánh nặng mà giờ đây ta phải đối mặt.

Cô Ba vẫn đứng đó, dáng người nhỏ bé nhưng như một pho tượng cổ kính, trầm mặc giữa luồng gió vô hình của những bí mật ngàn năm. Bà không né tránh ánh nhìn của ta, đôi mắt sâu hút như chứa đựng cả một trường thiên lịch sử đầy bi tráng. Không một tiếng than thở, không một lời biện minh, chỉ có sự im lặng đầy thấu hiểu và một nỗi ưu tư khó tả. Hơi thở của không gian quanh ta dường như đặc quánh lại, mang theo mùi của đất cổ và hương trầm của những lời thề đã hóa thành tro bụi.

"Nếu con biết, con đã không có đủ dũng cảm tìm chúng," Cô Ba cuối cùng cũng lên tiếng, giọng bà như tiếng suối chảy qua khe đá, nhẹ nhàng nhưng kiên định. Từng chữ như một mũi kim châm vào tâm trí ta, xé toạc bức màn của sự ngây thơ và tin tưởng, phơi bày một chân lý trần trụi và đau lòng. Bà không xin lỗi, cũng không hề tỏ ra tiếc nuối, bởi đối với bà, đó là sự lựa chọn duy nhất để Hộ Quốc Tông có thể tiếp tục tồn tại, tiếp tục gánh vác sứ mệnh.

Ta khép mắt lại, cảm nhận dòng chảy của hơi thở, từng nhịp đập của trái tim đang cố gắng thấu hiểu lời nói đó. "Nếu con biết..." Đúng vậy, nếu ta biết ngay từ đầu về cái giá phải trả, về sự hi sinh vô tận mà người tình nguyện phải chịu đựng, liệu ta có đủ ý chí để đi tìm từng mảnh bảo vật, đối mặt với từng hồi ức đau thương? Liệu ta có dám đối diện với những dòng chảy ký ức đầy bi ai của Thạch Sanh, Sơn Tinh, hay Thủy Tinh, những người đã làm nên điều phi thường từ tấm lòng son sắt, từ ý chí bất khuất. Một sự thật nghiệt ngã, khiến ta không khỏi rùng mình trước gánh nặng của số phận.

Hết Chương 152

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 153
← TrướcTiếp →