🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

TIÊU ĐỀ: Lời Thề Giữa Bình Minh Mới

Sự phẫn nộ trong ta, như một con sóng dữ chực vỡ bờ, bỗng chốc gặp phải bức tường đá trầm mặc của thời gian. Lời của Cô Ba không phải là sự biện minh suông, mà là một gánh nặng của kẻ đã đứng trên lằn ranh sinh tử hàng thế kỷ, gánh chịu những quyết định mà người thường khó lòng thấu hiểu. Ta nhìn bà, mái tóc bạc phơ hòa vào ánh ban mai, tựa như một cây cổ thụ đã trải qua biết bao giông bão, gốc rễ ăn sâu vào lòng đất mẹ. Trong khoảnh khắc ấy, sự giằng xé trong ta dần lắng xuống, nhường chỗ cho một nỗi thấu cảm sâu sắc.

Một triết lý Đạo cổ từng dạy rằng, đôi khi, để giữ gìn sự cân bằng của vạn vật, người cầm cương phải chấp nhận gánh vác những điều tối tăm nhất, những bí mật nặng nề nhất. Ta chợt hiểu, nếu như ta biết được sự thật nghiệt ngã này từ ban đầu, biết rằng con đường tìm kiếm bảo vật cuối cùng sẽ dẫn đến một sự hy sinh vĩnh viễn, liệu ta có đủ dũng khí để bước đi? Hay sẽ chùn bước, bị nỗi sợ hãi và gánh nặng của số phận nhấn chìm, như cách Cô Ba đã lo sợ?

Có lẽ, bà đã đúng. Sự vô tri đôi khi lại là một tấm khiên vững chắc hơn cả mọi tri thức, giúp con người ta dấn thân vào những miền đất mà lẽ ra sẽ không bao giờ dám đặt chân tới. Ta đã tìm kiếm những bảo vật ấy, đã đối mặt với những ký ức đau thương của tiền nhân, không phải vì ta dũng cảm, mà vì ta chưa biết hết toàn bộ bức tranh nghiệt ngã này. Cái phẫn nộ trong ta, hóa ra, chỉ là sự non nớt của một kẻ mới bước chân vào con đường tu luyện.

Và Địch, kẻ mà ta từng coi là tai họa, là hiện thân của Ma Giới, lại chính là người đưa ra lựa chọn cuối cùng, một lựa chọn vượt thoát khỏi mọi luân hồi và nhân quả thông thường. Hắn, người đã bị phong ấn ngàn năm, đã trải qua sự cô độc và lãng quên tột cùng, lại tự nguyện chấp nhận trở về nơi khởi nguồn của nỗi đau. "Tôi đã ở trong phong ấn 1.000 năm. Tôi biết ở trong đó như thế nào. Lần này tôi chọn, không bị ép," lời nói ấy vang vọng trong tâm trí ta, chân thật đến nao lòng. Đó không còn là lời của một kẻ thù, mà là tiếng lòng của một linh hồn đã tìm thấy sự bình yên trong hy sinh.

Những bảo vật, tưởng chừng chỉ là những vật vô tri mang dấu ấn thời gian, nay tụ hội lại, hòa quyện trong một nghi lễ trầm mặc. Không có ánh sáng chói lòa hay tiếng sét đánh kinh thiên động địa, chỉ có một luồng năng lượng êm dịu, như dòng nước ngầm từ ngàn năm tụ lại.

Hết Chương 157

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 158
← TrướcTiếp →