Lời của Địch, như một luồng gió lạnh lẽo thổi qua tâm khảm đang chìm đắm trong mớ hỗn độn của ta. Một ngàn năm bị giam cầm, đó không chỉ là thời gian mà là một kiếp đọa đầy đắng cay, một vòng luân hồi của sự cô độc mà kẻ phàm tục khó lòng thấu hiểu. Ánh mắt hắn, dù mệt mỏi đến tận cùng, lại chứa đựng một sự bình thản lạ lùng, như thể đã vượt qua mọi giới hạn của khổ đau. Hắn không oán trách, không than van, chỉ đơn thuần là một lời tự sự, một triết lý Đạo về sự tồn tại trong cõi hư vô.
Ta nhìn sâu vào đôi mắt ấy, nơi những bóng tối ngàn năm dường như vẫn còn ẩn hiện, nhưng giờ đây lại được thắp sáng bởi một ngọn lửa của ý chí tự do. “Lần này tôi chọn, không bị ép.” Câu nói đó, giản dị đến trần trụi, lại mang sức nặng của vạn ngọn núi. Nó không chỉ là lời đề nghị của một kẻ từng bị xem là Địch, mà là sự tự quyết của một linh hồn, một lựa chọn vượt lên trên mọi định kiến và gông xiềng của số phận. Trong khoảnh khắc ấy, ranh giới giữa thiện và ác, giữa kẻ thù và đồng minh, bỗng trở nên mờ nhạt, tan biến như sương khói buổi sớm.
Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng ta, không phải vì sợ hãi mà là vì một sự thật kinh hoàng đang dần hé lộ. Chẳng lẽ, Hộ Quốc đã biết điều này? Chẳng lẽ, cái phong ấn ngàn năm mà chúng ta luôn tin là để giam giữ một thực thể tà ác, lại cần một linh hồn tự nguyện hi sinh, một người tình nguyện giữ phong ấn từ bên trong, vĩnh viễn? Lời nói của Địch, dù không trực tiếp, lại như một chìa khóa mở toang cánh cửa của một bí mật được chôn giấu suốt bao thế kỷ, một gánh nặng mà những bậc tiền nhân Hộ Quốc đã âm thầm gánh vác.
Tâm trí ta quay cuồng như con thuyền nhỏ giữa biển cả bão giông. Mọi mảnh ghép từ những ký ức trong bảo vật, từ những lời thì thầm của Thạch Sanh, sự kiên định của Sơn Tinh, hay nỗi thống khổ của Thủy Tinh, bỗng chốc hiện rõ ràng trong một ánh sáng khác. Họ, những người đã làm nên huyền thoại, những thành viên Hộ Quốc vĩ đại, có lẽ đã biết về cái giá phải trả cho sự bình yên này. Họ đã chọn cách im lặng, để gánh vác một trọng trách lớn lao, một quyết định mà chỉ những trái tim vĩ đại mới dám đối mặt.
Nếu Hộ Quốc đã biết, vậy tại sao lại giấu kín? Tại sao lại để ta, một kẻ thừa kế, phải mò mẫm trong bóng tối, chỉ để rồi chợt nhận ra sự thật phũ phàng này từ chính kẻ mà ta từng truy lùng? Sự bất an dấy lên trong lòng ta, một nỗi thất vọng sâu sắc đối với những người mà ta luôn tôn kính. Nhưng đồng thời, cũng là một sự thấu hiểu xót xa. Ánh mắt của Địch, sự mệt mỏi của hắn, lại khiến ta cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ, một sợi dây vô hình của định mệnh và khổ đau. Hắn đã trải qua một ngàn năm cô độc, và giờ đây, hắn chọn tiếp tục gánh vác nó.
“Vậy ra, Ma “Vậy ra, Ma Gi…” Ta lẩm bẩm, một nhận thức kinh hoàng dần hình thành trong tâm trí, phá vỡ mọi định kiến bấy lâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 148 →