...ới, vốn dĩ không phải là một thế lực tà ác đơn thuần, mà chỉ là một cõi khác, một phần của vòng luân hồi vũ trụ, đang đứng trước nguy cơ hòa tan vào cõi nhân gian này sao?” Lời nói chưa kịp thoát khỏi môi ta, đã bị chính sự thật nặng nề vừa được phơi bày chặn đứng. Một ngàn năm phong ấn, một ngàn năm cô độc, và giờ đây, Địch lại tình nguyện lặp lại hành trình ấy. Hắn không bị ép buộc, hắn lựa chọn, như một kẻ tu luyện thành tiên chọn con đường gánh vác thiên mệnh.
Tâm trí ta chao đảo, như một chiếc thuyền độc mộc giữa biển khơi bão tố, trước sự thật quá đỗi nghiệt ngã. Hộ Quốc, tổ chức ta luôn tôn thờ, giữ gìn những giá trị ngàn đời, lại giấu kín một bí mật trọng đại đến vậy suốt năm trăm năm. Năm trăm năm, không một ai trong hàng vạn thành viên, từ thế hệ này sang thế hệ khác, dám đứng ra gánh vác định mệnh ấy. Và giờ đây, khi Ma Giới sắp tái sinh, khi ranh giới giữa hai cõi mỏng manh hơn bao giờ hết, kẻ mà ta từng truy lùng, từng xem là Địch, lại là người đầu tiên đặt cược sinh mệnh của mình vào vòng xoáy vô tận của phong ấn.
Ánh mắt Địch, vốn dĩ thâm trầm và ẩn chứa bi ai, giờ đây lại ánh lên một sự bình thản đến lạ. Hắn nhìn ta, không phải với sự thách thức hay thù hận, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể hắn đã nhìn thấy tận cùng triết lý Đạo của sự tồn vong, của vòng luân hồi nhân quả. Hắn đã ở trong đó một ngàn năm, hắn hiểu rõ bóng tối và cô độc, nhưng hắn không hề run sợ. "Tôi đã ở trong phong ấn một ngàn năm. Tôi biết ở trong đó như thế nào. Lần này tôi chọn, không bị ép," lời hắn vang vọng trong tâm khảm ta, ghim sâu vào tận cùng hồn phách.
Một cảm giác tê tái lan tỏa khắp châu thân ta, không phải vì sợ hãi, mà là sự kính trọng vô hạn dành cho một kẻ mà ta đã từng lầm tưởng. Sự hy sinh này, không phải là một hành động anh hùng trong chiến trận, mà là một lời tự nguyện dấn thân vào cõi hư vô, một sự từ bỏ mọi ý niệm về tồn tại cá nhân. Đây chính là đỉnh cao của sự tu luyện, một cảnh giới mà mấy ai thấu đạt. Nó khiến ta bỗng chốc nhận ra, ranh giới giữa thiện và ác, giữa ta và Địch, mỏng manh đến nhường nào.
Và rồi, sự phẫn nộ bắt đầu trỗi dậy, một ngọn lửa âm ỉ cháy trong lồng ngực. Hộ Quốc đã biết! Cô Ba đã biết! Tất cả những người ta tin tưởng, những người đại diện cho lý tưởng bảo vệ quốc gia, lại có thể che giấu một sự thật kinh hoàng như vậy. Không phải để bảo vệ ta, mà là để đẩy ta vào một cuộc tìm kiếm vô vọng, một hành trình mà đích đến là sự hy sinh của một kẻ khác, hay chính ta. Nếu họ đã biết về sự tình nguyện cần thiết này, tại sao lại để mọi chuyện đi xa đến mức này?
Cái gọi là "bảo vệ," cái gọi là "sứ mệnh," bỗng chốc trở nên méo mó, nhuốm màu vụ lợi đen tối, một sự thật trần trụi và tàn nhẫn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 149 →