🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

TIÊU ĐỀ: Hơi Thở Của Lựa Chọn Và Tấm Lòng Bao Dung

Lời nói cuối cùng của ta như một tiếng vọng rỗng tuếch giữa không gian thinh lặng, mang theo tất cả những u ẩn và gánh nặng của ngàn năm lịch sử. "Cô Ba." Ta gọi, nhưng không phải là một câu hỏi hay lời buộc tội. Đó là một tiếng thở dài, một sự thừa nhận cay đắng về sự thật mà ta vừa lĩnh hội, một sự thật đã bị chôn giấu dưới lớp bụi thời gian và những ý niệm cao cả về bảo vệ.

Đôi mắt ta hướng về Cô Ba, ánh mắt nàng vẫn tĩnh lặng như mặt hồ sâu thẳm, nhưng ta cảm nhận được một luồng đau đáu len lỏi từ sâu thẳm tâm hồn nàng. Suốt năm trăm năm qua, nàng đã mang vác gánh nặng này, gánh nặng của một bí mật có thể hủy hoại niềm tin, gánh nặng của một sứ mệnh tưởng chừng vô vọng. Nàng đã phải sống với sự thật rằng, để cứu lấy cõi đời này, một linh hồn vĩnh viễn phải tự hiến dâng vào cõi hư vô, không còn luân hồi, không còn được nhắc nhớ.

Linh khí trong ta cuộn trào, không phải vì tức giận, mà vì một nỗi xót xa khôn tả. Triết lý Đạo mà ta hằng theo đuổi, con đường tu luyện thành tiên mà ta khao khát, tất cả đều dựa trên sự tồn tại, sự phát triển của linh hồn. Nhưng sự hy sinh này lại đi ngược lại mọi lẽ thường, mọi khao khát bẩm sinh của vạn vật. Nó là một sự phủ nhận hoàn toàn ý nghĩa của một đời người, một linh hồn, một sự tiêu biến vĩnh viễn không để lại dấu vết.

Giữa không gian tĩnh lặng, Cô Ba khẽ cất lời, giọng nàng trầm ấm nhưng mang theo nỗi mệt mỏi ngàn năm. "Nếu con biết, con đã không có đủ dũng cảm tìm chúng." Câu nói ấy như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào tim ta, nhưng lại không gây ra oán hận, mà là một sự thấu hiểu chua chát. Ta hình dung ra gánh nặng mà nàng phải mang, cái nhìn thấu đáo của nàng về bản chất con người, về sự yếu đuối và giới hạn của lòng dũng cảm.

Nàng đã không tin rằng ta, một kẻ kế thừa non trẻ, có thể vượt qua nỗi sợ hãi về sự tiêu biến, sự vô nghĩa của tồn tại để hoàn thành sứ mệnh này. Nàng đã chọn giấu đi sự thật tàn khốc nhất, để ta có thể tiếp tục bước đi trên con đường mà tiền nhân đã vạch ra, để niềm hy vọng dù mong manh vẫn được nhen nhóm. Lòng ta dâng lên một cảm xúc phức tạp, vừa là sự thất vọng vì bị lừa dối, vừa là sự cảm thông sâu sắc với gánh nặng khôn cùng của nàng.

Khi ta vẫn còn đang chìm trong suy tư về những lời nói và gánh nặng của Cô Ba, một giọng nói khác vang lên, trầm tĩnh và đầy kiên quyết, cắt ngang dòng suy nghĩ của ta. Địch, thực thể mà ta từng xem là mối đe dọa, kẻ bị phong ấn ngàn năm, bước ra từ bóng tối. Ánh mắt hắn hướng về ta, không có chút oán hận hay căm thù, chỉ có một sự mệt mỏi đã hằn sâu vào linh hồn.

"Tôi đã ở trong phong ấn một ngàn năm." Hắn nói, giọng điệu không chút khoa trương, chỉ là một sự thật trần trụi. "Tôi biết ở trong đó như thế nào." Lời nói ấy như một luồng điện xẹt qua tâm trí ta. Một ngàn năm bị giam cầm trong cõi hư vô, trong sự cô độc và tăm tối, đó không phải là một hình phạt mà là một sự đày đọa vượt quá sức tưởng tượng của bất kỳ phàm nhân nào có thể lĩnh hội. Nó là sự hủy diệt từng phần của bản ngã, một kiếp đọa đã vượt xa mọi hình phạt trần thế.

Hết Chương 146

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 147
← TrướcTiếp →