🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ta nhìn Cô Ba, một sự tĩnh lặng đến ghê người bao trùm lấy không gian. Đôi mắt bà, sâu thẳm như giếng cổ, phản chiếu một nỗi buồn đã kết tinh qua hàng thế kỷ, một sự mỏi mệt không thể gọi tên. Từ trong sâu thẳm con ngươi ấy, ta đọc được một triết lý Đạo đầy khắc nghiệt: có những hy sinh không vì ánh sáng, không vì vinh quang, mà chỉ vì sự cân bằng mong manh của tồn vong. Đó là con đường của kẻ tu hành đi vào hư vô, không một dấu vết trở lại, một sự tan biến hoàn toàn, không còn dấu vết của bản ngã trong dòng luân hồi vĩnh cửu.

Cái ý niệm về sự vô hình ấy, về việc không chỉ chết đi mà còn bị lãng quên vĩnh viễn, đánh thẳng vào tâm can ta như một nhát búa. Ta đã luôn tin rằng tu luyện thành tiên là để đạt đến sự viên mãn, là để siêu thoát khỏi vòng tục lụy, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng có một con đường khác. Con đường ấy dẫn đến một sự "siêu thoát" khác, nơi cái tôi hoàn toàn bị xóa bỏ, một sự hiến dâng tuyệt đối mà ngay cả ký ức cũng không thể dung chứa. Phải chăng, đó mới chính là đỉnh cao của lòng vị tha, một sự hy sinh vô điều kiện, không màng đến công danh hay sự trường tồn của linh hồn?

Cô Ba vẫn im lặng, nhưng sự im lặng của bà lại nói lên ngàn vạn lời. Nó là tiếng vọng của những đêm dài không ngủ, của những gánh nặng đè nén lên đôi vai gầy guộc, của những lời thề không thể nói ra. Ta cảm nhận được cái bi kịch của Hộ Quốc Tông, một tổ chức được sinh ra để bảo vệ, nhưng lại buộc phải giữ trong mình những bí mật đau đớn nhất, những sự thật có thể làm tan vỡ niềm tin của bất kỳ ai. Suốt năm trăm năm qua, họ đã biết về vết nứt ranh giới hai cõi, về yêu cầu của một người tình nguyện giữ phong ấn từ bên trong, vĩnh viễn.

Và suốt năm trăm năm ấy, Hộ Quốc Tông chưa bao giờ tìm được người tình nguyện. Ta hiểu ra vì sao. Ai có thể chấp nhận một số phận như vậy? Ai có thể tự nguyện đi vào cõi hư vô, để rồi không còn là gì cả, không còn được nhắc nhớ, không còn tồn tại trong dòng chảy của thời gian và luân hồi? Đó không chỉ là cái chết, mà là sự phủ nhận hoàn toàn ý nghĩa của một đời người, một linh hồn. Nó đi ngược lại mọi bản năng sinh tồn, mọi khao khát về sự trường cửu, mọi triết lý Đạo về sự tu luyện và siêu thoát mà ta từng biết.

"Cô Ba,"

Hết Chương 145

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 146
← TrướcTiếp →