🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Lời thì thầm của Cô Ba, dù không thành tiếng, lại như một tiếng sét đánh thẳng vào thâm tâm ta, làm rung chuyển cả những tảng đá nghi ngờ và phẫn nộ đã chất chồng. “Nếu con biết, con đã không có đủ dũng cảm tìm chúng.” Câu ấy không phải để bào chữa, mà là một lời thú nhận trần trụi về gánh nặng của trách nhiệm, một gánh nặng mà chỉ những người mang nó mới thấu hiểu tường tận. Ta đứng đó, giữa dòng chảy của ký ức và hiện tại, cảm nhận được sự hòa quyện kỳ lạ giữa nỗi đau và sự an yên, như dòng nước sông ngầm chảy qua những tầng đá cổ xưa.

Chân lý, hóa ra, không phải lúc nào cũng rạng rỡ như ánh bình minh, mà đôi khi lại ẩn mình trong bóng tối sâu thẳm nhất, nơi những lựa chọn nghiệt ngã được thực hiện. Nỗi đau của Cô Ba, nỗi cô độc của bà suốt hàng trăm năm gánh vác bí mật này, bỗng nhiên hiện hữu rõ ràng trước mắt ta, như những vết sẹo hằn sâu trên linh hồn. Ta nhận ra rằng, dù con đường bà đi có vẻ sai lầm trong mắt phàm trần, nhưng đó lại là con đường duy nhất để bảo toàn một chân lý lớn hơn, một triết lý Đạo về sự tồn vong của vạn vật.

Vết nứt ranh giới giữa hai cõi, một vết thương âm ỉ đã kéo dài ngàn năm, không ngừng gặm nhấm sự cân bằng của thế giới này. Nếu nó mở toang, mọi thứ sẽ sụp đổ, hai cõi sẽ hợp nhất trong một sự hỗn mang vô tận, xóa nhòa mọi định nghĩa về luân hồi và nhân quả. Hộ Quốc Tông, suốt năm trăm năm qua, đã tuyệt vọng tìm kiếm một người tình nguyện, một linh hồn đủ kiên cường để tự nguyện chui vào phong ấn, vĩnh viễn chia lìa khỏi thế gian, làm trụ cột cho sự tồn vong của vạn vật. Đó là một sự hy sinh tột cùng, một bản án cô độc mà không ai dám nhận lấy.

Thế nhưng, giữa dòng xoáy của tuyệt vọng ấy, một tiếng nói vang lên, không phải từ một vị thần, mà từ một thực thể đã bị gán cho danh hiệu "Địch" suốt cả ngàn năm. Hắn, kẻ bị phong ấn, kẻ bị lãng quên, lại chính là người đưa ra lời đề nghị không ai ngờ tới. "Tôi đã ở trong phong ấn 1.000 năm. Tôi biết ở trong đó như thế nào. Lần này tôi chọn, không bị ép." Lời nói ấy, mang theo sự tĩnh lặng của ngàn năm cô độc và sự quyết đoán của một linh hồn đã tìm thấy ý nghĩa trong chính số phận nghiệt ngã của mình.

Ta nhìn Địch, không còn là kẻ thù, không còn là mối đe dọa, mà là một linh hồn phức tạp, mang trong mình cả ánh sáng lẫn bóng tối, cả nỗi đau lẫn sự thấu hiểu. Sự hy sinh của hắn không phải là sự chuộc tội, mà là một lựa chọn tự do, một hành động vĩ đại vượt lên trên mọi khái niệm thiện ác thông thường. Triết lý Đạo dạy rằng mọi vật đều có hai mặt, và ngay cả bóng tối sâu thẳm nhất cũng có thể tìm thấy con đường trở về với ánh sáng của chân lý.

Lòng ta dâng lên một cảm giác lạ lùng, vừa xót xa, vừa kính trọng. Cô Ba đã không hề sai khi giữ bí mật, bởi nếu ta biết được sự thật nghiệt ngã này từ trước, liệu ta có đủ sức mạnh nội tâm để đối diện với nó, để chấp nhận sự hy sinh của Địch, để gánh vác trọng trách nặng nề ấy? Có lẽ, sự vô tri đôi khi lại là một tấm màn bảo vệ cần thiết, cho đến khi linh hồn đủ trưởng thành để đón nhận toàn bộ gánh nặng của chân lý.

Ta quay sang Cô Ba, ánh mắt bà vẫn nhuốm màu sương khói của thời gian, nhưng giờ đây, ta không còn thấy sự che giấu, mà là một sự mệt mỏi thấu xương. Ta không đòi hỏi lời xin lỗi, bởi lời xin lỗi sẽ trở nên vô nghĩa trước sự vĩ đại của những gì bà đã gánh vác. Thay vào đó, ta cúi đầu, một sự cúi đầu không chỉ dành cho Cô Ba, mà còn cho cả gánh nặng ngàn năm mà Hộ Quốc đã vác trên vai.

Hết Chương 135

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 136
← TrướcTiếp →