Khi ta cúi đầu, không chỉ dành cho Cô Ba mà còn cho gánh nặng ngàn năm mà Hộ Quốc đã vác trên vai, một dòng cảm xúc lạ lùng dâng lên trong tâm khảm. Đó không phải là sự phẫn nộ vì bị che giấu, cũng chẳng phải sự tiếc nuối cho những gì đã mất, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, tựa như dòng nước ngầm vỡ òa khỏi lòng đất khô cằn sau bao thời gian ẩn mình. Ta nhận ra, trong cái vũ trụ u huyền của tu luyện thành tiên, đôi khi chân lý không thể phơi bày trọn vẹn, bởi lẽ trái tim phàm tục chưa đủ mạnh mẽ để đón nhận sức nặng của nó.
Cô Ba vẫn lặng im, như một pho tượng cổ khắc tạc từ thời gian, ánh mắt bà xa xăm nhưng không còn chứa đựng sự che đậy. Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đã chứng kiến bao biến thiên của lịch sử, bao thăng trầm của triết lý Đạo. Trong khoảnh khắc ấy, ta thấy được những đêm dài không ngủ, những quyết định khó khăn, những hy sinh thầm lặng mà bà và những người đi trước đã phải gánh chịu, tất cả chỉ để giữ cho hai cõi không bị hủy diệt.
"Cô Ba," ta cất tiếng, giọng khẽ khàng như làn gió thoảng qua cành trúc, "con đã hiểu. Gánh nặng này, không chỉ của riêng ai." Lời nói giản dị nhưng chứa đựng toàn bộ sự chấp nhận, như một dòng sông đã tìm thấy lối chảy sau bao ngày bị ngăn trở. Ta cảm nhận được sự mệt mỏi trong bà, sự mệt mỏi của một linh hồn đã giữ gìn bí mật quá lâu, một sự mệt mỏi mà không phép thuật nào có thể xua tan, chỉ có sự sẻ chia mới có thể làm dịu đi phần nào.
Bà khẽ gật đầu, một động tác nhỏ nhoi nhưng mang theo cả một ngàn năm lịch sử. "Nếu con biết," bà lặp lại, giọng nói trầm khàn như tiếng chuông chùa vọng về từ cõi xa xăm, "có lẽ con đã không có đủ dũng khí để tìm kiếm những bảo vật ấy. Gánh nặng của chân lý, đôi khi, còn đáng sợ hơn cả lưỡi gươm kề cổ." Lời bà không phải là biện minh, mà là một lời thú nhận đau đớn về sự cần thiết của một điều tàn nhẫn để bảo vệ một điều vĩ đại hơn.
Ta im lặng, để lời bà thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, tựa như dòng linh khí tinh thuần chảy vào đan điền trong quá trình tu luyện. Cái "dũng khí" mà bà nhắc đến, đó không phải là sự liều lĩnh của kẻ dại dột, mà là niềm tin mù quáng vào một tương lai tươi sáng, một niềm tin được nuôi dưỡng bởi sự thiếu hiểu biết về vực thẳm đang chờ đợi. Và giờ đây, tấm màn đã vén, vực thẳm hiện ra, nhưng nó không hoàn toàn đen tối như ta từng tưởng.
Địch, thực thể mà ta từng coi là kẻ thù, lại là người đầu tiên đề nghị hy sinh. "Tôi đã ở trong phong ấn một ngàn năm.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 137 →