Cô Ba nhìn ta, đôi mắt bà tựa hồ như chứa đựng cả biển hồ ngàn năm sóng vỗ, sâu thẳm và thăm thẳm. Không có lời biện hộ, chỉ có sự chấp nhận, một sự chấp nhận đã vượt qua mọi giới hạn của đau khổ và hối lỗi. Bà đã sống với bí mật này, thở với nó, để nó gặm nhấm từng thớ thịt tâm hồn, tựa như loài tầm gửi bám vào cây cổ thụ, lặng lẽ hút đi nhựa sống.
Ta cảm nhận được làn khí nặng nề bao trùm không gian, không phải là khí tức của ma quỷ, mà là hơi thở của một bi kịch đã kéo dài hơn ngàn năm, đè nén lên từng thế hệ Hộ Quốc. Sự thật phơi bày trước mắt ta không chỉ là một vết nứt trên ranh giới hai cõi, mà là một vực thẳm của định mệnh, đang chầm chậm mở ra, đe dọa nuốt chửng cả hiện hữu.
Ngàn năm… một ngàn năm trời, Hộ Quốc đã canh giữ không chỉ biên cương của quốc gia, mà còn là giới hạn mong manh giữa sự tồn tại và hư vô. Ta hình dung những người tiền nhân, từ thời Hùng Vương cho đến tận hôm nay, họ đã sống, chiến đấu và hy sinh, mang theo trên vai gánh nặng mà không hề hay biết toàn bộ chân tướng.
Và rồi, sự thật khủng khiếp đã lộ diện khoảng năm trăm năm trước, như một lời nguyền nghiệt ngã từ quá khứ vọng về. Một vết nứt vô hình, vô thanh, đang dần xé toạc tấm màn ngăn cách hai cõi, và nếu không có người tình nguyện chấp nhận chìm sâu vào phong ấn, vĩnh viễn ở lại nơi đó, mọi thứ ta biết sẽ tan biến vào hư không.
Năm trăm năm, Hộ Quốc đã tìm kiếm, đã chờ đợi, đã tuyệt vọng. Tìm kiếm một người tình nguyện, một linh hồn đủ can trường để chấp nhận sự cô độc vĩnh cửu, chấp nhận trở thành nền tảng sống cho một phong ấn vĩ đại. Đó không còn là tu luyện thành tiên, mà là một sự hiến tế vượt ra ngoài mọi lẽ thường của luân hồi và nhân quả.
Ta nhìn Cô Ba, mái tóc bà điểm bạc tựa sương khuya, đôi vai gầy gò gánh vác cả một biển trời bí mật. Lòng ta không còn sự oán trách hay phẫn nộ, thay vào đó là một cảm giác xót xa, một sự thấu hiểu chua chát. Bà đã lừa dối, nhưng sự dối trá đó không phải vì tư lợi, mà là vì một mục đích tối thượng, một trách nhiệm mà không ai có thể từ chối.
“Nếu con biết, con đã không có đủ dũng cảm tìm chúng.” Lời bà nói, dù chưa thành tiếng, nhưng lại vang vọng trong tâm trí ta rõ ràng như thể một tiếng chuông cảnh tỉnh. Nó không phải là lời biện hộ, mà là một sự chấp nhận sự nghiệt ngã của số phận, một lời thú tội không lời, và cũng là một lời tiên tri ám ảnh.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 135 →