Trong khoảnh khắc bà khẽ khép mi, thế giới dường như ngưng đọng. Tôi đứng đó, cảm nhận một luồng khí u huyền lan tỏa khắp không gian, như thể những linh hồn ngàn năm đang cùng bà thở, cùng bà suy tư về cái gọi là "vĩnh viễn". Không phải cái vĩnh viễn của sự trường sinh bất tử mà kẻ phàm trần hằng khao khát khi tu luyện thành tiên, mà là cái vĩnh viễn của một sự chấp nhận buông bỏ tất cả, để một điều gì đó lớn lao hơn được tồn tại.
Ánh nến leo lét trong căn phòng cổ kính khẽ rung rinh, hắt những bóng hình chập chờn lên bức tường phủ đầy rêu phong thời gian. Chúng vẽ nên những vũ điệu lặng câm của quá khứ, của những lời thề khắc sâu vào huyết mạch Hộ Quốc. Tôi tự hỏi, liệu Thạch Sanh khi nâng rìu đá, Sơn Tinh khi dựng núi ngăn lũ, hay Thánh Gióng khi vươn vai hóa thân, họ có cảm nhận được gánh nặng của cái "vĩnh viễn" này không? Hay đối với họ, đó chỉ là một lẽ tự nhiên, một Triết lý Đạo bất di bất dịch của sự tồn vong?
Gương mặt bà, giờ đây, không còn là nét khắc khổ của một người gánh vác trọng trách, mà là vẻ đẹp của sự thanh thản đến lạ. Nó giống như mặt hồ sâu thẳm sau một cơn bão dữ, tuy vẫn còn ẩn chứa những dòng chảy ngầm của ký ức và bi thương, nhưng trên bề mặt đã trở lại sự tĩnh lặng tuyệt đối. Từng đường vân trên làn da nhăn nheo của bà, tôi cảm giác như chúng là những con sông nhỏ, chuyên chở dòng chảy của luân hồi và nhân quả qua bao thế hệ.
Bà cất tiếng, giọng nói trầm ấm như tiếng gió xào xạc qua rừng thông cổ thụ, mang theo sự tĩnh tại của ngàn năm: "Con à, người phàm chúng ta thường chấp niệm vào cuộc đời mình, vào sự tồn tại hữu hạn của bản thân. Nhưng những người đã chọn con đường Hộ Quốc, họ nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, một dòng chảy vô tận của sinh mệnh mà họ chỉ là một hạt bụi nhỏ."
Tôi lắng nghe, từng lời bà nói như những giọt sương mát lành thấm sâu vào tâm hồn đang khô cằn bởi những sự thật nghiệt ngã vừa được hé lộ. "Cái vĩnh viễn của Hộ Quốc không phải là trường sinh, mà là sự tiếp nối của ý chí. ...
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 134 →