🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

...sự tồn tại cô độc, bất biến trong một không gian vô định. Đó không phải là một sự sống, mà là một lời nguyền, một bản án vĩnh cửu treo lơ lửng trên linh hồn, cắt đứt mọi mối liên hệ với luân hồi và nhân quả, với dòng chảy vĩnh hằng của vạn vật. Tôi như lạc vào một cõi không gian nơi thời gian và ý nghĩa đều tan rã, chỉ còn lại sự trống rỗng, vô hạn và một gánh nặng không tên đè nén.

Bà vẫn dõi nhìn tôi, ánh mắt như chứa đựng cả ngàn năm tịch lặng, không một gợn sóng cảm xúc. Đó không phải là sự lạnh lùng, mà là sự thấu hiểu tuyệt đối về một chân lý đã vượt qua mọi giới hạn của ngôn từ, mọi cung bậc của tình cảm. Tôi nhận ra, sự "vĩnh viễn" mà Hộ Quốc chấp nhận, không phải là một đặc ân, mà là một sự hy sinh tột cùng, một lời thề im lặng được khắc sâu vào tận cùng xương tủy.

Linh hồn, theo Triết lý Đạo, vốn là một phần của đại vũ trụ, sinh ra từ vô cực, rồi trải qua vô vàn kiếp luân hồi để tu luyện thành tiên, để hòa mình vào Đạo. Thế nhưng, cái "vĩnh viễn" này lại là sự tách rời khỏi dòng chảy ấy, một sự chối bỏ bản nguyên, chấp nhận đứng ngoài vòng sinh tử, như một hòn đá trơ trọi giữa dòng sông thời gian. Nó khiến tôi suy nghĩ, liệu có tồn tại một cảnh giới nào cao hơn cả thành tiên, hay đây chỉ là một sự giam cầm vô tận?

Tôi hít thở thật sâu, cảm nhận vị kim loại han gỉ của thời gian và mùi ẩm mục của những bí mật ngàn năm đang phả vào không khí. Trong phút chốc, tôi hình dung ra hình ảnh những bậc tiền nhân của Hộ Quốc, từ thời Hùng Vương cho đến những Thạch Sanh, Sơn Tinh, Chử Đồng Tử, Thánh Gióng... Tất cả họ, có thể đã từng đứng trước ngưỡng cửa của sự "vĩnh viễn" này, và chấp nhận nó không chút do dự, vì một lý tưởng cao cả hơn cả sự giải thoát của bản thân.

Bà khẽ nhắm mắt, như thể đang chìm đắm vào một miền ký ức xa xăm nào đó, nơi những lời thề được khắc bằng máu và nước mắt. Gương mặt bà, dù đã hằn sâu dấu vết của thời gian, vẫn toát lên một vẻ đẹp lạ lùng của sự kiên định và lòng trắc ẩn. Nó không phải là vẻ đẹp của nhan sắc, mà là vẻ đẹp của một linh hồn đã gánh vác bao nhiêu thế sự, bao nhiêu lời thề nguyện khắc sâu vào huyết mạch của non sông. Trong khoảnh khắc bà khẽ khép mi, dường như cả vũ trụ cũng nín thở, chờ đợi một lời tiên tri từ cõi vĩnh hằng.

Hết Chương 132

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 133
← TrướcTiếp →