Lời của Cô Ba, dẫu dịu dàng như gió thoảng, lại mang sức nặng của ngàn cân đá tảng, đè nén lên tâm can tôi. Một người tình nguyện ở lại trong phong ấn vĩnh viễn, trở thành trụ cột giữ cho hai cõi không bị hợp nhất. Điều ấy, với một kẻ phàm trần như tôi, dường như vượt quá mọi giới hạn của sự hy sinh, một cái giá quá đỗi nghiệt ngã mà số mệnh đặt ra.
Tôi đứng lặng, hơi thở như ngưng đọng, lắng nghe tiếng vọng của chính mình giữa không gian tịch mịch. Đôi mắt tôi vô định nhìn ra khoảng không trước mặt, nơi những hạt bụi li ti nhảy múa trong vệt sáng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, tựa như những linh hồn phiêu lãng giữa cõi trần. Tôi tự hỏi, liệu có linh hồn nào đủ mạnh mẽ, đủ lòng bi mẫn để gánh vác định mệnh khốc liệt đến vậy?
Cô Ba chậm rãi bước đến bên tôi, bàn tay bà khẽ đặt lên vai, hơi ấm lan tỏa qua lớp áo mỏng, như truyền cho tôi một phần nào đó của sự bình an và thấu hiểu. "Đó là một gánh nặng mà không từ ngữ nào có thể diễn tả hết, một sự tình nguyện vượt lên trên mọi khái niệm về sự sống và cái chết," bà nói, giọng vẫn trầm lắng nhưng đầy lòng trắc ẩn. "Một sự hy sinh không chỉ cho nhân loại, mà còn cho sự cân bằng của vũ trụ, cho Triết lý Đạo về vạn vật."
Tôi quay đầu nhìn bà, ánh mắt tràn ngập câu hỏi. "Liệu có ai có thể chấp nhận một định mệnh như vậy, thưa Cô Ba? Một cuộc đời bị phong bế vĩnh viễn, không lối thoát, không ngày trở lại, không còn luân hồi?" Lời nói của tôi lạc đi trong không khí, mang theo một nỗi xót xa vô hình. Ý niệm về việc vĩnh viễn từ bỏ mọi kết nối với thế giới, với dòng chảy sinh tử, quả thực là một lời nguyền nghiệt ngã.
Cô Ba khẽ lắc đầu, nụ cười ẩn chứa nỗi buồn sâu kín. "Con người, dù phàm tục hay mang trong mình dòng máu Hộ Quốc, đều được sinh ra với một bản năng hướng về tự do, về sự tồn tại và phát triển. Việc từ bỏ tất cả, chấp nhận sự cô độc vĩnh hằng trong một không gian hư vô, quả là một thử thách khủng khiếp. Nhưng lịch sử Hộ Quốc Tông đã chứng minh, khi vận mệnh đặt ra lời thỉnh cầu, những linh hồn vĩ đại luôn xuất hiện."
Bà dừng lại, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu cả ngàn năm lịch sử. "Ta đã chứng kiến nhiều cảnh bi hùng, những lời thề được khắc ghi vào linh hồn, những lựa chọn nghiệt ngã mà các bậc tiền nhân đã đối mặt. Thạch Sanh, Sơn Tinh, An Dương Vương... Họ không phải là những pho sử cũ, mà là những minh chứng sống động cho nỗi bi ai của một lời nguyền định mệnh, một sự hy sinh tột cùng để đổi lấy"
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 132 →