🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

"Thực thể mà các con... cần đối mặt, không phải là Địch như các con vẫn tưởng, mà chính là sự mất cân bằng này, vết nứt xuyên thấu giữa các cõi." Cô Ba tiếp lời, giọng bà như tiếng gió lùa qua những vách đá cổ xưa, mang theo nỗi u hoài của ngàn năm vọng lại. Tôi cảm thấy từng lời nói của bà như những nhát búa khắc sâu vào tâm khảm, mở ra một khung trời nhận thức hoàn toàn khác biệt. Mọi triết lý tu hành mà tôi từng biết dường như đang lung lay tận gốc rễ.

Tôi cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực như bị nén chặt bởi một khối đá vô hình. Sự thật này quá lớn, quá sức chịu đựng của một phàm nhân như tôi. "Vết nứt đó... nó sẽ dẫn đến điều gì?" Tôi hỏi, giọng thì thầm, sợ hãi rằng câu trả lời sẽ xé toạc mọi hy vọng cuối cùng. Tôi nhớ về những đêm trăng suông tôi đã từng suy ngẫm về luân hồi và nhân quả, về sự liên kết giữa các thế giới, nhưng chưa bao giờ hình dung ra một sự thật nghiệt ngã đến vậy.

Cô Ba nhìn tôi, ánh mắt bà sâu thẳm như giếng trời không đáy, phản chiếu muôn vàn kiếp luân hồi đã qua. "Nếu vết nứt này mở hoàn toàn, Minh à, thì không chỉ Ma Giới tràn sang, mà chính là sự hợp nhất của hai cõi. Khi đó, không còn Ma Giới hay Nhân Giới, mà chỉ là một hỗn loạn vô tận, một sự tan rã không thể đảo ngược. Cả hai thế giới sẽ cùng biến mất, như nước và lửa hòa tan vào nhau, chẳng còn giữ được hình hài ban sơ." Bà nói, từng câu chữ như một lời tiên tri nghiệt ngã.

Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc xương sống tôi, lạnh hơn cả khí lạnh từ vết nứt. Vậy ra, mục đích tối thượng của Hộ Quốc không phải là phong ấn Địch, mà là hàn gắn vết thương cội nguồn này. "Vậy, giải pháp là gì? Chúng ta phải làm gì để ngăn chặn thảm họa đó?" Tôi hỏi, trong lòng dấy lên một niềm hy vọng mong manh, như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa đêm trường. Tôi tự hỏi, liệu tu luyện thành tiên có phải là để đối mặt với những thử thách lớn lao như thế này, hay chỉ là để tìm kiếm sự thoát ly cá nhân?

Cô Ba chậm rãi giải thích, ngón tay bà vẽ một vòng tròn trên không khí, như đang phác họa một định mệnh đã được an bài. "Để hàn gắn vết nứt này, chúng ta cần tập hợp đủ năm bảo vật hộ quốc, những vật phẩm mang theo tinh hoa của đất trời và lòng người. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Chúng ta còn cần một người tình nguyện, một linh hồn dũng cảm, để ở lại bên trong phong ấn vĩnh viễn, trở thành trụ cột giữ cho hai cõi không bị hợp nhất." Giọng bà trầm xuống, nặng trĩu.

Lời nói của bà như sét đánh ngang tai, khiến tôi choáng váng. Một người tình nguyện ở lại trong phong ấn vĩnh viễn, trở thành trụ cột giữ cho hai cõi không bị hợp nhất.

Hết Chương 130

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 131
← TrướcTiếp →