🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

TIÊU ĐỀ: Hơi Thở Của Chân Lý Đắng Cay

Lời Thần Núi vẫn còn vọng mãi trong tâm trí tôi, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya tịch mịch, gột rửa đi những bụi trần của tham vọng và sân si. Tôi nhìn xuống bàn tay mình, cảm nhận sức nặng của một chân lý không lời, nhẹ nhàng mà lại sâu xa hơn vạn lời nói, như thể luân hồi và nhân quả đều đã được gói gọn trong ý niệm về sự cân bằng ấy. Bao năm miệt mài tu luyện thành tiên, tôi vẫn hằng tìm kiếm sức mạnh nơi những phép thần thông, nhưng giờ đây, chân lý lại hiện hữu trong sự bình dị, trong lẽ tự nhiên của vạn vật.

Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy chẳng kéo dài bao lâu. Một cảm giác bất an len lỏi, không phải sự đe dọa trực diện từ Ma Giới hay Địch, mà là một nỗi lo lắng sâu thẳm hơn, như thể có một vết nứt vô hình đang dần xé toạc tấm màn hiện thực. Tôi ngước nhìn lên bầu trời Ba Vì, nơi những áng mây vẫn lững lờ trôi, nhưng trong mắt tôi, chúng đã không còn mang vẻ an nhiên như trước. Chúng dường như ẩn chứa một gánh nặng, một bí mật đã bị chôn giấu suốt hàng thiên niên kỷ.

Khi ánh chiều dần buông xuống, nhuộm vàng đỉnh núi, một sứ giả Hộ Quốc đến tìm tôi. Ánh mắt người ấy ẩn chứa sự nghiêm trọng khác thường, một vẻ u hoài không thể giấu giếm. Không một lời giải thích, tôi được dẫn đến một căn phòng bí mật sâu bên trong lòng núi, nơi mà năng lượng của sự sống và cái chết dường như hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa thiêng liêng vừa tang tóc. Cô Ba đã chờ sẵn ở đó, gương mặt bà trầm ngâm như một pho tượng cổ, ánh mắt xa xăm nhìn vào một điểm vô định.

Bà không nói gì, chỉ ra hiệu cho tôi ngồi xuống trước một tấm bản đồ cổ xưa, được khắc trên đá và phủ đầy những ký tự huyền bí. Tôi nhận ra đó là bản đồ của cả hai cõi, Nhân Giới và Ma Giới, nhưng điều khiến tôi kinh ngạc là một đường vân nứt rạn đang dần lan rộng, như một vết sẹo xấu xí, chia cắt hai cõi. Nó không phải là một đường biên giới, mà là một vết thương hở, một sự rạn vỡ trong chính kết cấu của thực tại.

"Vết nứt này… đã có từ bao giờ?" Tôi hỏi, giọng nói khô khốc, cảm nhận một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Cô Ba thở dài, tiếng thở mang theo cả ngàn năm gánh nặng. "Nó đã bắt đầu từ sau trận đại chiến thiên niên kỷ trước, trận chiến mà Địch bị phong ấn. Chúng ta cứ ngỡ rằng phong ấn đã hàn gắn tất cả, nhưng không. Vết nứt này chính là nguyên nhân sâu xa, là nguồn cơn của mọi tai ương, chứ không phải Địch." Bà đưa tay chỉ vào đường nứt, ngón tay bà run rẩy như chạm vào một nỗi đau đã hóa đá. "Thực thể mà các con sẽ phải đối mặt... không phải là một kẻ thù hữu hình, mà là bản chất của sự mất cân bằng, sự mục ruỗng đang gặm nhấm từng cõi giới.".

Hết Chương 129

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 130
← TrướcTiếp →