Ngần đếm được mười hai đôi giày bảo hộ xếp thành hàng ngoài cửa dãy lán, đôi lệch nhất nằm cách hàng chuẩn đúng nửa gang tay, mũi giày hướng ra ngoài thay vì hướng vào trong như những đôi còn lại.
"Cô đây rồi, anh Đoài đang chờ trong văn phòng," Sâm nói, dẫn cả đội đi qua khoảng sân đất nện còn ướt sương đêm.
Ông Đoài đứng dậy đón khách ngay khi cửa mở, bắt tay từng người một, ánh mắt dừng lại ở Ngần lâu hơn một chút vì cô là người duy nhất không giới thiệu nghề nghiệp cụ thể.
"Cô đây làm bên nào?" ông Đoài hỏi, giọng lịch sự nhưng có gì đó dò xét.
"Dạ tui làm bên dọn dẹp, vệ sinh sau sự việc," Ngần nói, câu trả lời cô vẫn dùng quen ở mọi công trường, mọi bệnh viện, mọi căn nhà có người vừa mất.
"À, vậy tốt," ông Đoài gật đầu, có vẻ nhẹ nhõm với câu trả lời đó hơn là câu trả lời anh mong đợi. "Chỗ lán anh Bái ở, tụi tui cũng đang tính dọn để sắp xếp người mới vào."
"Chú cho tui coi trước khi dọn giùm được không?" Trọng hỏi. "Bên bảo hiểm với công an có thể cần đối chiếu."
Ông Đoài khựng lại một nhịp rất ngắn, rồi gật đầu.
"Được, anh Thức dẫn mấy người đi," ông nói, quay sang gọi một người đàn ông đứng gần đó, cao gầy, da sạm nắng, tay còn cầm cuốn sổ chấm công cuộn tròn.
Anh Thức dẫn cả đội qua dãy lán, bước chân anh nhanh, không nhìn ai, chỉ nói đúng những câu cần nói.
"Đây, lán số ba," anh Thức nói, mở cửa một căn phòng tôn thấp, bên trong kê sáu cái giường tầng bằng sắt, một cái còn nguyên chăn gối chưa ai đụng tới.
Ngần bước vào, mắt cô lướt qua từng chi tiết: đôi găng tay bảo hộ còn treo trên đầu giường, ngón tay găng chưa hề co lại, như người chủ vừa cởi ra hôm qua và định đeo lại hôm nay. Một tấm lịch trực dán trên vách, ô ngày hôm qua có một dấu gạch chéo bằng bút bi, những ngày trước đó cũng gạch đều như vậy.
"Anh Bái làm bao lâu rồi ở đây?" Ngần hỏi, không quay lại nhìn ai, mắt vẫn dán vào tấm lịch.
"Hơn năm tháng," anh Thức nói. "Trước đó ảnh làm công trường dưới miền Trung."
"Ảnh có hay phàn nàn gì không?" Ngần hỏi tiếp.
Anh Thức im lặng một nhịp, rồi lắc đầu.
"Ai làm nghề này mà không than," anh nói, giọng anh đều đều. "Nhưng ảnh không than nhiều hơn ai."
Khoa đứng gần cửa, mắt liếc quanh căn phòng, không nói gì, chỉ lặng lẽ đếm số vạch trên tấm lịch trực, một thói quen cậu không kìm được dù chẳng liên quan gì tới việc đang làm.
"Tụi tui muốn coi luôn chỗ hầm anh Bái làm việc được không?" Trọng hỏi.
Anh Thức nhìn ông Đoài đang đứng ngoài cửa, chờ một cái gật đầu trước khi trả lời.
"Cái đó phải hỏi anh Đoài," anh Thức nói. "Khu thi công có quy định an toàn, không phải ai cũng vào được."
Ông Đoài bước tới, xen vào đúng lúc.
"Khu gương hầm đang có người làm việc, nguy hiểm lắm, tui không dám để mấy anh chị vào sâu," ông nói, giọng thân thiện nhưng dứt khoát không để hở khe. "Để tui cho người dẫn mấy anh chị đứng ngoài coi từ xa thôi, được không?"
"Vậy cũng được," Trọng nói, không tỏ ra khó chịu, chỉ ghi thêm một dòng vào sổ.
Cả đội theo Sâm ra tới cửa hầm, đứng cách miệng hầm chừng năm chục mét, nhìn ánh đèn công trường hắt vào bóng tối bên trong, tiếng máy khoan vọng ra ù ù đều đặn.
"Chỗ ảnh mất nằm sâu bên trong cỡ bao nhiêu mét?" Ngần hỏi Sâm.
"Nghe nói hơn ba trăm mét, gần gương hầm," Sâm nói, giọng thấp xuống. "Chỗ đó tối, đá lại xốp, mấy anh em cũng ngại vô một mình."
Ngần đứng lặng nhìn vào miệng hầm tối om, không nói gì thêm, nhưng trong đầu cô đã bắt đầu ghi lại: khoảng cách, hướng gió thổi ra từ trong hầm, và cái cách ông Đoài giữ khoảng cách giữa đội với hiện trường thật sự kỹ càng hơn mức một người chỉ lo an toàn lao động cần phải kỹ.
"Chị thấy sao?" Khoa hỏi khẽ, đứng sát bên cô, giọng chỉ đủ hai người nghe.
"Chưa thấy gì hết," Ngần nói thật. "Đứng xa vầy chưa cảm được gì."
"Vậy giờ tính sao?" Khoa hỏi.
"Từ từ," Ngần nói. "Việc gì cũng phải làm đúng thứ tự, chưa tới lượt của chị."
Trên đường quay ra, Trọng đi chậm lại, ngoái nhìn lại khu văn phòng nơi ông Đoài vừa đứng, rồi rút sổ ra ghi thêm một dòng ngắn.
"Anh ghi gì vậy?" Lệ hỏi, nhìn qua vai anh.
"Ghi lại thời điểm ông Đoài từ chối cho vào sâu," Trọng nói. "Chín giờ hai mươi sáng, có mặt đủ bốn người mình với Sâm làm chứng."
"Ghi kỹ vậy chi anh?" Lệ hỏi.
"Ghi kỹ để sau này có ai hỏi lại, mình còn nhớ chính xác," Trọng nói, gấp sổ lại, bước tiếp ra khỏi khu công trường trong tiếng máy khoan vẫn ù ù vọng lại phía sau lưng cả đội.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 6 →