🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

"Em nghe rõ mấy điều này chưa: ba trăm, sáu mươi nghìn một đêm, chưa tính điện nước," Lệ nói, ngồi xếp bằng trên chiếc chiếu trải giữa phòng nhà nghỉ, tay cầm cuốn sổ ghi lại từng khoản chi.

"Chị hỏi được giá tuần chưa?" Khoa hỏi, đang ngồi dựa lưng vào tường, tay bóc một gói bánh quy mua ở chợ.

"Hỏi rồi, ở lâu bả bớt còn hai trăm bảy mươi," Lệ nói. "Nhưng tùy tình hình vụ này kéo dài bao lâu."

Cửa phòng bật mở, Trọng bước vào, người còn vương mùi bụi đường, quăng túi đồ xuống góc phòng rồi ngồi phịch xuống chiếu.

"Xong việc chở anh Bái về cho gia đình chưa anh?" Lệ hỏi.

"Xong rồi," Trọng nói, rót một ly nước từ bình giữ nhiệt. "Nhà anh ta dưới một huyện cách đây bốn tiếng xe, mẹ vợ đang nuôi hai đứa nhỏ. Tui giao xong quay lên đây liền, chưa kịp gặp bà cụ nói chuyện lâu."

Ngần bước vào sau cùng, đặt túi đồ nghề xuống, ngồi xuống góc chiếu còn trống.

"Xe chị tới trễ hả?" Trọng hỏi.

"Ừ, xe hư giữa đường, sửa mất hai tiếng," Ngần nói, xoa xoa hai tay vào nhau cho ấm. "Giờ kể lại đi, chuyện gì đang xảy ra ở đây."

Trọng mở cuốn sổ, kể lại từ đầu: cuộc gọi của Sâm, lời ông Đoài về đá rơi tự nhiên, chi tiết giờ giấc bị công nhân trẻ vô tình cãi lại rồi bị ông Đoài chữa ngay tại chỗ.

"Chú công nhân đó nói bốn giờ, ông Đoài nói năm giờ," Trọng nói. "Chênh nhau một tiếng, không nhiều, nhưng đủ để tui ghi lại."

"Công trường đó làm ăn kiểu gì mà chú thấy lạ?" Ngần hỏi.

"Công trường hầm đường bộ, làm cho nhà thầu chính, nhưng phần lớn công nhân là thời vụ, tuyển qua mấy ông cai," Trọng nói. "Không hợp đồng chính thức, lương ngày, đi rồi lại đến, tỉnh này qua tỉnh khác."

"Vậy tức là một người biến mất khỏi đó, gần như không ai để ý luôn hả?" Khoa hỏi, ngừng nhai bánh quy.

"Đúng vậy," Trọng nói. "Trên giấy tờ họ chưa chắc đã 'có mặt' đúng thủ tục ở đó, huống chi biến mất."

"Lương công nhân ở đó bao nhiêu một ngày anh biết không?" Ngần hỏi.

"Ông Sâm bảo vệ nói lúc tui hỏi thăm, khoảng ba trăm rưỡi tới bốn trăm một công, tùy việc nặng nhẹ," Trọng nói. "Cai ăn hoa hồng trên đầu người, ai làm đủ ngày mới lấy đủ tiền, nghỉ bữa nào trừ bữa đó, không bảo hiểm, không hợp đồng giấy trắng mực đen."

"Vậy đá rơi trúng người, công ty có đền gì không?" Lệ hỏi.

"Có nghe nói mai ông Đoài mời gia đình lên nhận một khoản, gọi là hỗ trợ," Trọng nói, giọng anh nhấn hơi nặng vào hai chữ hỗ trợ. "Không gọi là bồi thường."

"Khác gì nhau đâu anh?" Khoa hỏi.

"Khác chứ," Trọng nói. "Bồi thường là nhận lỗi. Hỗ trợ là cho, không phải nhận gì hết."

Lệ ghi nhanh mấy chữ vào sổ, rồi ngẩng lên.

"Vậy mình bắt đầu từ đâu trước?" cô hỏi.

"Sáng mai cả đội lên công trường, xin gặp lại ông Đoài, coi hiện trường," Trọng nói. "Chị Ngần coi khu lán trại chỗ anh Bái ở, coi có đồ đạc gì để lại không. Lệ với Khoa đi hỏi thăm vòng ngoài, quán xá, dân quanh vùng, nghe ngóng thêm."

"Còn anh?" Ngần hỏi.

"Tui đi xin hồ sơ, thiết kế với vật tư," Trọng nói. "Chỗ nào có giấy tờ là chỗ đó có thể có gì để giấu."

Khoa xoa hai tay, thở ra một hơi trắng đục trong cái lạnh của căn phòng chưa kịp ấm lên.

"Ở đây lạnh dữ vậy, chắc công nhân làm đêm cực lắm," cậu nói.

"Cực chứ sao không," Trọng nói. "Mà nghĩ lại, tụi mình đi khắp nước rồi, tỉnh nào cũng có một chỗ người ta làm cực mà ít ai để ý tới."

"Anh Bái có con nhỏ, đúng không?" Lệ hỏi, giọng cô chùng xuống.

"Ừ, hai đứa, đứa lớn học lớp năm," Trọng nói. "Bà ngoại nuôi giùm từ hồi vợ ảnh mất."

Cả phòng im lặng một lúc, chỉ còn tiếng gió rít ngoài cửa sổ và tiếng bánh quy Khoa nhai chậm lại.

"Thôi, ngủ sớm đi, mai còn dậy sớm lên núi," Ngần nói, đứng dậy trải chiếu qua góc phòng của mình.

"Chị Ngần với chị Lệ ngủ giường trong, tụi em ngủ chiếu ngoài này," Khoa nói, kéo cái chăn mỏng đắp qua chân.

"Ừ, cảm ơn em," Lệ nói, đứng dậy tắt bớt một bóng đèn, để lại ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn ngủ cắm góc phòng.

Trọng ngồi thêm một lúc, ghi nốt vài dòng vào sổ trước khi tắt đèn, con số cuối cùng anh viết trong đêm đó là giờ hẹn dậy sáng mai: năm giờ, để kịp lên công trường trước khi ca làm việc đầu tiên bắt đầu.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →