Khoa đếm được ba trăm lẻ bảy khúc cua từ lúc xe đò rời bến tới lúc trời sáng, con số cậu không chủ ý đếm nhưng đầu óc cứ tự động ghi lại mỗi lần xe nghiêng qua một bên rồi lại thẳng lưng.
Cậu ngồi ghế sát cửa sổ, tay bấm điện thoại, màn hình sáng mờ trong bóng tối cabin xe, xem lại đoạn tin nhắn dì Tư gửi hôm qua: "Má con hẹn bác sĩ tuần sau, nói đợt này chắc phải vô thuốc."
Khoa gõ trả lời rồi xóa đi ba lần, cuối cùng chỉ gửi một dòng ngắn: "Dạ, con biết rồi dì, có gì dì báo con liền."
Người ngồi cạnh, một ông trung niên xách theo bao tải hàng, ngáy đều đều từ lúc xe qua khỏi địa phận thành phố. Khoa nhìn ra cửa sổ, bóng núi đen sẫm lướt qua, thỉnh thoảng lóe lên ánh đèn của một quán nước ven đường còn thức.
Xe dừng nghỉ ở một trạm nhỏ lúc gần năm giờ sáng, Khoa xuống mua một ly cà phê sữa đá, đứng co ro trong cái lạnh miền núi mà cậu chưa quen.
"Chú ơi, còn bao xa nữa tới Sương Mai?" cậu hỏi người bán hàng, một ông già ngồi sau cái tủ kính đựng bánh mì.
"Còn hai tiếng nữa con," ông nói, tay vẫn thoăn thoắt pha cà phê cho khách khác. "Lên trển làm gì vậy con, thăm bà con hay đi công chuyện?"
"Dạ con đi làm," Khoa nói, nhấp một ngụm cà phê nóng.
"Làm công trường hả?" ông hỏi tiếp. "Trên đó công trường hầm với đường tuyển người quanh năm, tuần nào cũng có xe chở lên."
"Dạ không chú, con làm việc khác," Khoa nói, cười nhẹ, không giải thích thêm.
Ông già gật gù, có vẻ đã quen với việc khách qua đường không muốn kể chuyện của mình, quay sang phục vụ người khách kế tiếp.
Khoa lên lại xe, ngồi tính nhẩm số tiền mình còn trong túi: ba trăm hai mươi nghìn tiền mặt, cộng thêm phần quỹ chung Trọng đưa trước khi tách đi từng người một chuyến. Số tiền đó phải chia cho tiền ăn, tiền trọ, tiền xăng dằn túi phòng khi cần, và cậu tự nhẩm lại lần nữa, thấy vẫn còn thiếu nếu chuyến này kéo dài quá một tháng.
Cậu nghĩ tới mẹ, tới cái tin nhắn của dì Tư, tới con số ba mươi triệu bà đã vay từ mười một năm trước, khoản nợ chưa bao giờ dứt hẳn dù bà đã trả gần hết gốc, chỉ còn lãi mẹ đẻ lãi con cứ ăn dần vào mỗi tháng bà bán vé số.
Xe tới bến Sương Mai lúc bảy giờ hơn, trời còn phủ một lớp sương mỏng trên mái nhà, không khí lạnh khô khác hẳn cái lạnh ẩm ướt dưới xuôi. Khoa xuống xe, kéo túi đồ, đứng nhìn quanh tìm bóng dáng quen thuộc.
"Khoa ơi, đây nè!" tiếng Lệ gọi từ phía cổng bến xe, tay cô vẫy vẫy.
Khoa chạy lại, kéo túi đồ theo sau.
"Chị tới lâu chưa?" cậu hỏi.
"Mới nửa tiếng à," Lệ nói. "Chị đi xe khác tuyến, tới sớm hơn em một chút. Anh Trọng nhắn ảnh đang lo giao xác cho gia đình, tối mới về gặp tụi mình được."
"Vậy giờ mình đi đâu?" Khoa hỏi, nhìn quanh con phố nhỏ còn vắng người, vài quán ăn sáng mới bắt đầu bày hàng.
"Đi tìm nhà nghỉ trước đã," Lệ nói, kéo tay Khoa đi theo hướng một con hẻm nhỏ. "Chị hỏi bà bán xôi lúc nãy, bả chỉ có chỗ trọ rẻ gần chợ, đi bộ được."
Hai đứa đi bộ dọc con phố dốc, hơi thở phả ra thành khói trắng trong cái lạnh sớm mai, Khoa xốc lại túi đồ trên vai, bụng cồn cào đói nhưng cố nhịn để dành tiền.
"Em đói chưa?" Lệ hỏi, liếc thấy Khoa nuốt nước bọt khi đi ngang một quán phở đang bốc khói.
"Dạ cũng đói," Khoa cười gượng. "Mà để lo chỗ ở trước đã chị, ăn sau cũng được."
"Thôi ăn đại tô phở đi, đường còn xa, đói lả không đi nổi đâu," Lệ nói, kéo tay cậu rẽ vào quán.
Khoa định cãi thêm câu gì đó về chuyện tiết kiệm, nhưng mùi phở bốc lên nồng ấm giữa trời lạnh khiến cậu bỏ cuộc ngay, lặng lẽ theo Lệ vào ngồi xuống một cái bàn gỗ kê sát vách, nơi hơi ấm từ nồi nước lèo tỏa ra làm dịu bớt cái rét đường xa còn bám trên áo.
"Chị nghe anh Trọng kể vụ này chưa, nạn nhân sao rồi?" Khoa hỏi, húp một muỗng nước lèo cho ấm bụng trước.
"Chị chỉ nghe sơ, thợ khoan hầm, đá rơi trúng, chết một mình lúc nghỉ giữa ca," Lệ nói. "Anh Trọng nói giọng ông quản lý công trường nghe không ổn lắm, kiểu trả lời trơn tru quá mức."
"Trơn tru quá cũng là một kiểu đáng ngờ hả chị?" Khoa hỏi, gắp một đũa bánh phở.
"Ừ, người thật sự đau lòng thường lộn xộn hơn vậy," Lệ nói. "Nhưng cũng chưa chắc, có người kể chuyện buồn quen miệng vì phải kể đi kể lại nhiều lần rồi."
"Vậy giờ mình chờ chị Ngần với anh Trọng tới rồi tính tiếp hả?" Khoa hỏi.
"Ừ, tối nay họp một bữa cho rõ việc ai làm gì," Lệ nói. "Còn giờ ăn cho no cái đã, chuyện gì cũng phải có sức mới làm được."
Khoa gật đầu, ăn nhanh hơn, bụng đã đỡ cồn cào, và cái lạnh miền núi bên ngoài quán bỗng bớt đáng sợ hơn một chút nhờ tô phở nóng và câu chuyện dang dở đang chờ cả đội ở phía trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →