Ngần đang xếp gọn chồng chăn cũ vào một bao tải lớn thì điện thoại rung trong túi áo khoác treo ngoài cửa, tiếng chuông vang trong căn phòng trống trải chỉ còn lại đồ đạc chưa ai tới nhận.
Cô lau tay vào quần rồi mới bắt máy, biết trước là ai gọi giờ này.
"Có việc rồi hả anh?" Ngần hỏi, giọng cô không có gì thay đổi so với lúc đang dọn dẹp.
"Ừ," Trọng nói, giọng anh vẫn còn nghe tiếng gió qua cửa kính xe. "Miền núi Tây Bắc, công trường hầm. Thợ khoan chết, đá rơi. Chị thu xếp được không?"
"Bao lâu?" Ngần hỏi.
"Chưa biết," Trọng nói. "Chị lo xong việc đang làm rồi tính, đừng vội bỏ ngang."
Ngần nhìn quanh căn phòng, còn đúng một góc chưa dọn, chỗ để mấy thùng giấy chứa hồ sơ cũ của người thuê trước.
"Sáng mai tui xong," cô nói. "Chị chủ nhà trọ hẹn tui trưa mai giao chìa khóa lại. Xong đó tui đi liền."
"Được," Trọng nói. "Tui với Khoa, Lệ cũng đang thu xếp. Hẹn gặp ở bến xe Sương Mai."
Cúp máy, Ngần đứng lặng một lúc, nhìn xuống bao tải chăn cũ dưới chân, rồi tiếp tục công việc dở dang, tay cô đưa đều đặn, không vội vàng thêm vì cuộc gọi vừa rồi.
Sáng hôm sau, chị chủ nhà trọ tới đúng giờ, người phụ nữ ngoài bốn mươi, tóc búi cao, tay cầm một xấp tiền lẻ.
"Cô dọn kỹ quá," chị nói, đưa mắt nhìn quanh căn phòng sáng sủa hẳn so với hôm trước. "Phòng này để không cả tháng nay tui ngại cho thuê lại, giờ vầy dễ cho thuê hơn nhiều."
"Dạ, em cảm ơn chị," Ngần nói, nhận tiền công, đếm lại một lượt trước khi nhét vào túi.
"Cô nghỉ mấy hôm hay đi luôn?" chị chủ nhà hỏi.
"Em có việc phải đi xa," Ngần nói. "Chắc cả tháng mới về."
"Vậy tui khoan gọi cô cho mấy phòng khác," chị nói, gật đầu. "Cô đi đâu vậy, đi công chuyện nhà hay đi làm?"
"Đi làm," Ngần nói, không giải thích thêm, xách túi đồ nghề ra cửa.
"Cô làm ăn tử tế, giữ số cô hoài đó," chị chủ nhà nói với theo. "Có phòng nào khó dọn là tui nghĩ tới cô liền."
Ngần cười nhẹ, không đáp, bước ra ngoài đường, nắng buổi trưa hắt lên mặt đường nhựa một lớp hơi nóng lung linh.
Cô ghé qua chợ mua ít đồ dùng cần thiết cho chuyến đi dài: vài bộ đồ, một cuộn băng gạc, chai dầu gió, những thứ cô vẫn mang theo mỗi lần đi tỉnh xa mà không biết chừng nào về.
Bến xe đêm đó đông người, mùi dầu diesel lẫn mùi đồ ăn từ mấy quán cóc ven đường. Ngần mua vé xe giường nằm tuyến lên miền núi, ngồi chờ ở ghế đá, nhìn màn hình điện thoại một lúc rồi tắt đi.
Xe chạy lúc chín giờ tối, Ngần chọn giường gần cuối, kéo màn che lại, nằm nghe tiếng động cơ đều đều dưới lưng.
Trong túi xách, cuốn sổ ghi việc của cô đã có thêm một dòng mới cô viết trước khi lên xe: Sương Mai, công trường hầm, thợ khoan tên Bái, đá rơi. Cô gạch dưới hai chữ đá rơi, không phải vì nghi ngờ, chỉ vì đó là thói quen: ghi lại nguyên văn những gì người ta nói với cô trước khi cô tự mình đi kiểm chứng.
Người phụ nữ nằm giường bên cạnh, tuổi trạc mẹ Ngần nếu bà còn sống, quay sang bắt chuyện khi xe vừa ra khỏi thành phố.
"Cô đi lên trên đó thăm ai hả?" bà hỏi, tay vẫn ôm khư khư một cái giỏ nhựa đựng bánh trái.
"Dạ, con đi làm," Ngần đáp, giọng giữ đúng mức lịch sự vừa đủ để không mời gọi thêm câu chuyện.
"Trên đó lạnh lắm à nghe," bà nói tiếp, không để ý tới thái độ dè dặt của Ngần. "Con tui làm công trường trên đó ba năm nay, mỗi lần về thăm là người đen thui, gầy rộc."
"Công trường nào vậy bác?" Ngần hỏi, bất giác ngồi thẳng dậy hơn một chút.
"Công trường đường với hầm gì đó, tui nghe nó nói không nhớ tên," bà nói, xua tay. "Nó nói làm cực lắm, mà lương cũng đỡ hơn ở nhà làm ruộng. Cô lên đó làm gì, cũng công trường à?"
"Dạ không, con làm việc khác," Ngần nói, tránh nói thêm.
"Ừ, tùy nghề tùy nghiệp," bà nói, rồi xoay người nằm lại tư thế cũ, cái giỏ bánh trái vẫn ôm chặt trong lòng. "Cô ngủ đi cho khỏe, đường còn xa lắm."
Ngần gật đầu, kéo màn che kín hơn, nhưng đầu óc cô không còn dễ chìm vào giấc ngủ như bà bạn đường vừa dặn. Câu "làm cực lắm" của một bà mẹ nói về đứa con đi công trường xa cứ lởn vởn, không phải vì nó lạ, mà vì nó quá quen: câu đó cô đã nghe không biết bao nhiêu lần, ở không biết bao nhiêu chuyến xe, về không biết bao nhiêu đứa con đi làm ăn xa mà gia đình chỉ biết tới khi có chuyện.
Xe leo dần lên những con dốc đầu tiên, không khí qua khe cửa sổ bắt đầu lạnh hơn, và Ngần nhắm mắt, cố ngủ một giấc trước khi tới nơi phải làm việc.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →