Trọng nhận cuộc gọi lúc mười một giờ bốn mươi phút đêm, khi xe anh còn cách thị trấn Sương Mai đúng sáu mươi hai cây số, kim đồng hồ báo dầu còn hơn nửa bình.
"Anh Trọng phải không?" giọng người đàn ông đầu dây bên kia run run, xen tiếng gió rít qua ống nghe. "Tui là Sâm, bảo vệ công trường hầm Vắng Mây. Bên chỗ tui vừa có người mất, cần xe chở về xuôi gấp mà gọi mấy chỗ dưới huyện không ai nhận đường đêm."
"Ai giới thiệu số tui cho chú?" Trọng hỏi, một tay giữ vô lăng, một tay mò cuốn sổ nhét dưới ghế phụ.
"Bên y tế phường dưới cho," Sâm nói. "Họ nói anh chạy được đường xa, đường đèo cũng chạy."
"Người mất là ai, mất khi nào?" Trọng hỏi tiếp, giọng anh đã chuyển hẳn sang nhịp làm việc, đều đều, không thừa một chữ.
"Thợ khoan, tên Bái. Mất chiều nay, trong hầm," Sâm nói, rồi hạ giọng thêm một bậc. "Tai nạn đá rơi. Anh tới sớm giùm, ở đây lạnh lắm, để lâu không tiện."
"Ghi cho tui địa chỉ chính xác, có chốt gác nào phải qua không?" Trọng hỏi.
Sâm đọc, Trọng lặp lại từng chữ một để chắc không sai, rồi cúp máy, ghi vào sổ: 23g40, cuộc gọi từ Sâm, công trường hầm Vắng Mây, nạn nhân Bái, đá rơi.
Anh bấm số gọi Ngần trước khi vào số Lệ và Khoa, theo đúng thứ tự anh vẫn giữ suốt chín quyển việc trước đó: người thấy vòng phải biết sớm nhất, để cô còn kịp thu xếp việc đang làm dở.
Đường đèo lên Sương Mai gập hai mươi sáu khúc cua, Trọng đếm được nhờ tấm bảng cây số bên đường mỗi vài trăm mét lại hiện lên trong ánh đèn pha, con số giảm dần: 40, 38, 35. Xe anh chạy dầu diesel, giá hiện tại năm nghìn tám trăm đồng một lít, đủ để một chuyến từ đây về xuôi ngốn gần nguyên một ngày công của anh nếu tính đúng.
Tới nơi lúc một giờ mười lăm phút sáng, cổng công trường sáng đèn cao áp một góc, phần còn lại chìm trong bóng núi đen kịt. Sâm ra mở cổng, người gầy, mặc áo khoác bộ đội cũ, tay cầm đèn pin run run dù không lạnh tới mức đó.
"Ông Đoài đang chờ trong lán," Sâm nói, dẫn Trọng đi qua một dãy nhà tôn thấp lè tè, ánh đèn từ vài ô cửa sổ hắt ra yếu ớt.
Ông Đoài đứng dậy khi Trọng bước vào, người đàn ông ngoài năm mươi, áo bảo hộ còn dính bụi đá, bắt tay Trọng bằng cả hai tay theo kiểu người quen giao thiệp.
"Cảm ơn anh đã chạy đêm hôm khuya khoắt," ông Đoài nói. "Chỗ tụi tui ở đây heo hút, gọi đâu người ta cũng ngại."
"Chú kể lại giùm tui chuyện xảy ra sao," Trọng nói, mở cuốn sổ, cây bút đã sẵn trong tay.
"Đá rơi cục bộ ở gương hầm," ông Đoài nói, giọng đều, như đã kể lại nhiều lần trong buổi tối đó. "Địa chất khu này phức tạp, đá rời, mưa mấy hôm trước ngấm vào. Bái đi kiểm tra một mình lúc nghỉ giữa ca, không ai ngờ."
"Mấy giờ chú phát hiện?" Trọng hỏi.
"Khoảng năm giờ chiều," ông Đoài nói. "Anh em đi tìm vì tới giờ vào ca mà không thấy Bái đâu."
Ngay lúc đó một công nhân trẻ đứng gần cửa lán, tay còn cầm chiếc mũ bảo hộ, buột miệng chen vào.
"Đâu có, chú Đoài, cháu nhớ tụi cháu thấy ảnh đi vào hồi bốn giờ hơn mà," cậu ta nói, rồi im bặt khi nhận ra mình vừa nói điều không nên nói, mắt lảng đi chỗ khác.
Ông Đoài quay phắt lại nhìn cậu công nhân, chỉ một thoáng, rồi cười nhẹ, quay lại phía Trọng.
"Thằng nhỏ mới vào nghề, nhớ giờ giấc còn lộn xộn," ông Đoài nói. "Năm giờ là giờ tụi tui phát hiện, đúng rồi."
Trọng không hỏi thêm, chỉ cúi xuống ghi vào sổ, tay anh viết chậm hơn bình thường một chút: 17g00 - phát hiện (lời ông Đoài). 16g? - vào hầm (lời công nhân, bị cắt ngang). Anh gạch dưới hai con số đó bằng một đường thẳng, việc anh chỉ làm khi thấy cần nhớ kỹ.
"Giờ tui coi chỗ để đưa anh Bái ra xe được không chú?" Trọng hỏi, gấp sổ lại.
"Được, được," ông Đoài nói, đứng dậy, giọng đã trở lại vẻ ân cần ban đầu. "Anh thông cảm, chỗ tụi tui làm ăn, có chuyện không hay là mất khách, mất luôn tiến độ. Mong anh chở giùm cho tử tế."
Trọng gật đầu, không hứa gì thêm ngoài phần việc của mình, rồi theo Sâm ra khu nhà tạm phía sau, nơi thi hài Trịnh Văn Bái được đặt tạm trên một tấm bạt, phủ vải trắng, hai bàn tay chéo trước ngực theo đúng kiểu người ta vẫn xếp cho người mất.
Anh đứng lặng một lúc trước khi bắt tay vào việc, một thói quen giữ từ hồi còn là phụ xe khách: cho người nằm đó vài giây không ai vội vàng, trước khi anh vội vàng thay họ.
Lúc khiêng lên xe, Trọng liếc thấy đôi giày bảo hộ của Bái để lại trong góc lán, đế mòn vẹt một bên, và một cuốn sổ tay nhỏ nhét trong túi áo khoác treo cạnh đó mà không ai buồn thu dọn. Anh chưa động vào, chỉ ghi thêm một dòng vào sổ của mình trước khi nổ máy xe rời khỏi công trường lúc trời còn tối đen: đồ đạc cá nhân còn nguyên tại lán, chưa ai kiểm kê.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →