🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Nhà mẹ Nga nằm sâu trong một con hẻm nhỏ cách bệnh viện chừng hai cây số, một căn nhà cấp bốn cũ kỹ với khoảng sân trước trồng vài chậu kiểng đã héo lá vì lâu ngày không ai chăm.

Lệ gõ cửa, và một bà cụ ngoài sáu mươi ra mở, tay còn cầm dở chiếc khăn lau bát, ánh mắt bà mang một sự mệt mỏi không giấu được dù đã cố gắng giữ vẻ bình tĩnh khi tiếp khách.

"Cô là người hôm qua gọi điện phải không?" bà hỏi, giọng bà khàn đặc.

"Dạ, con là Lệ," Lệ nói, cúi đầu chào. "Con xin phép vào thăm hỏi bác một chút được không ạ?"

Bà cụ gật đầu, mở rộng cửa mời Lệ vào, và trong nhà, một bé gái khoảng mười tuổi đang ngồi làm bài tập ở chiếc bàn nhỏ kê sát vách, thỉnh thoảng ngước lên nhìn người lạ rồi lại cúi xuống, không nói gì.

"Đó là bé Thư, con của Nga," bà cụ nói, giọng bà chùng xuống khi nhắc tới tên con gái. "Từ bữa mẹ nó mất tới giờ, nó ít nói hẳn."

Lệ ngồi xuống chiếc ghế nhựa bà cụ đưa cho, nhìn quanh căn nhà, thấy trên bàn thờ mới lập vội một tấm ảnh Nga tươi cười, khói nhang vẫn còn nghi ngút.

"Bác cho con hỏi," Lệ nói, giọng cô nhẹ nhàng hết mức có thể. "Chị Nga trước giờ có bệnh gì không bác?"

"Không," bà cụ lắc đầu dứt khoát. "Nó khỏe lắm, mấy chục năm nay chưa nằm viện ngày nào, trừ lần sinh bé Thư. Năm nào đi khám định kỳ, bác sĩ cũng khen tốt."

"Vậy sao bệnh viện lại nói chị bị đột quỵ do huyết áp cao ạ?" Lệ hỏi, cẩn thận giữ giọng như đang thắc mắc chứ không phải chất vấn.

Bà cụ im lặng một lúc, hai tay siết chặt lấy nhau trên đùi.

"Bác cũng hỏi y vậy," bà nói. "Nhưng người ta nói giấy tờ đã ký hết rồi, giờ hỏi lại cũng vậy thôi. Bác già rồi, biết kiện cáo gì đâu."

Lệ ghi lại câu nói đó vào sổ, nguyên văn, một thói quen cô vẫn giữ mỗi khi nghe được điều gì quan trọng.

"Bác có nhớ, mấy tuần cuối chị Nga có gì khác lạ không?" Lệ hỏi tiếp.

Bà cụ suy nghĩ một lúc, rồi nhìn sang phía bé Thư đang cắm cúi làm bài, hạ giọng xuống thấp hơn.

"Nó hay về khuya," bà nói. "Có bữa gần sáng mới về, mắt thâm quầng, người gầy rộc. Bác hỏi, nó nói ráng làm thêm để dành tiền cho con đi học thêm."

"Chị có nợ nần gì không bác?" Lệ hỏi.

Bà cụ gật đầu, giọng bà nghẹn lại.

"Có," bà nói. "Năm ngoái bé Thư bệnh nặng, phải chuyển lên thành phố chữa, tốn cả trăm triệu. Nga vay khắp nơi, tới giờ chắc còn thiếu nhiều lắm, nhưng nó giấu bác, sợ bác lo."

Đúng lúc đó, bé Thư đứng dậy, bước tới gần, tay ôm chặt lấy cuốn tập.

"Cô ơi," bé nói, giọng nhỏ xíu. "Mẹ con có nói với cô gì không?"

Lệ quay sang nhìn bé, cảm thấy một sự xúc động dâng lên trong lòng trước câu hỏi ngây thơ đó.

"Cô chưa gặp mẹ con bao giờ," Lệ nói nhẹ nhàng. "Nhưng cô đang cố tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với mẹ con, để biết rõ sự thật."

Bé Thư gật đầu, rồi nói tiếp, giọng bé run run.

"Mẹ con dạo đó hay thức khuya lắm," bé nói. "Có bữa con thức giấc, thấy mẹ ngồi ở bàn, tay cầm điện thoại, mặt buồn lắm. Con hỏi, mẹ nói không có gì, biểu con ngủ tiếp."

"Mẹ con có nói chuyện với ai không?" Lệ hỏi, cố giữ giọng thật nhẹ để không làm bé sợ.

Bé Thư gật đầu.

"Con nghe mẹ nói nhỏ xíu, kiểu như đang hẹn gặp ai đó," bé nói. "Nhưng con buồn ngủ quá, ngủ lại liền, không nhớ rõ."

Lệ và bà cụ nhìn nhau, cả hai đều không hiểu hết ý nghĩa câu nói đó, nhưng Lệ vẫn ghi lại cẩn thận từng chữ vào sổ, biết rằng chi tiết nhỏ này, dù chưa rõ nghĩa, có thể sẽ trở nên quan trọng sau này.

"Cảm ơn con," Lệ nói, xoa nhẹ đầu bé Thư. "Con nhớ giỏi lắm."

Bà cụ tiễn Lệ ra tới cổng, tay vẫn nắm chặt lấy tay cô, giọng bà run run.

"Cô làm ơn tìm cho ra sự thật giùm bác," bà nói. "Bác không cần tiền bạc gì hết, chỉ cần biết con gái bác chết vì cái gì cho rõ ràng thôi."

Lệ gật đầu, hứa sẽ cố gắng hết sức, rồi bước ra khỏi con hẻm nhỏ, trong đầu vẫn còn văng vẳng câu nói ngây thơ của bé Thư về những đêm mẹ ngồi một mình bên điện thoại, giọng thì thầm hẹn gặp một ai đó mà cả bà ngoại lẫn con gái đều không hề hay biết là ai.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →