🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Bệnh viện Đa khoa khu vực Tân Khánh nằm ở rìa thị xã, một dãy nhà năm tầng sơn màu vàng nhạt đã bạc màu theo thời gian, sân trước lúc nào cũng đông người ngồi chờ trên những băng ghế dài kê dưới mái tôn.

Ngay từ cổng, Khoa đã đếm được ba tấm bảng thông báo tuyển dụng dán chồng lên nhau, tấm mới nhất còn chưa kịp phai màu mực, trong khi hành lang khoa Cấp cứu bên trong đông nghẹt người nhà bệnh nhân ngồi la liệt trên sàn, quạt trần quay hết công suất vẫn không đủ xua đi cái nóng hầm hập giữa trưa.

"Đông vầy mà thiếu người, chắc ai làm ở đây cũng cực," Khoa lẩm bẩm, bước theo Trọng qua dãy hành lang dẫn tới khu vực hành chính.

Trọng không đáp, chỉ gật đầu nhẹ, mắt vẫn quan sát từng bảng hiệu để tìm đúng phòng cần tới.

Khoa theo Trọng bước vào phòng tổ chức cán bộ, nơi một người đàn ông trung niên đeo kính đang ngồi sau chồng hồ sơ cao ngất, không ngẩng đầu lên ngay khi hai người bước vào.

"Anh chị tìm ai?" người đó hỏi, giọng đều đều của người đã quen tiếp khách cả ngày.

"Dạ, chúng tôi là người quen của gia đình chị Trần Thị Nga," Trọng nói, đưa ra tấm danh thiếp đã chuẩn bị sẵn, ghi một cái tên và một số điện thoại không dẫn về đâu cụ thể. "Gia đình nhờ chúng tôi hỗ trợ hoàn tất vài thủ tục còn lại."

Người đàn ông ngẩng lên, nhìn tấm danh thiếp một lúc rồi đặt xuống bàn.

"Thủ tục gì nữa? Bên đây đã hoàn tất chế độ cho gia đình chị Nga rồi mà," ông nói, có chút ngạc nhiên.

"Dạ, gia đình muốn xin bản sao hồ sơ khám sức khỏe định kỳ gần nhất của chị ấy, để lưu lại làm kỷ niệm," Trọng nói, giọng anh giữ đúng vẻ bình thường của một yêu cầu vô hại.

Người đàn ông nhíu mày, có vẻ không quen với loại yêu cầu này.

"Cái đó phải có đơn của gia đình, ký tên đàng hoàng," ông nói. "Anh chị không phải người nhà, tôi không tự ý đưa được."

Khoa lập tức đưa ra một tờ đơn đã chuẩn bị sẵn, có chữ ký của mẹ Nga mà Lệ đã xin được từ hôm trước qua cuộc gọi.

"Dạ, đây ạ," Khoa nói, giọng nó lễ phép. "Mẹ chị Nga đã ký sẵn, ủy quyền cho chúng tôi nhận thay vì bà lớn tuổi, đi lại khó khăn."

Người đàn ông cầm tờ đơn, xem xét kỹ chữ ký, rồi lắc đầu, đặt tờ đơn lại lên bàn.

"Đơn thì được, nhưng hồ sơ khám định kỳ không lưu ở đây, nó nằm bên kho lưu trữ chung của cả bệnh viện," ông nói. "Phải làm phiếu chuyển, chờ bên đó tìm, cỡ vài ngày mới có."

"Dạ, vậy phiền anh giúp em làm phiếu chuyển trước," Khoa nói, giọng vẫn giữ nguyên vẻ lễ phép dù trong lòng có chút hụt hẫng.

Người đàn ông gật đầu, lấy ra một tờ mẫu, điền vài dòng rồi đóng dấu, đưa lại cho Khoa.

"Cỡ năm bữa, anh chị quay lại hỏi phòng này," ông nói. "Giờ tôi chỉ có cái này thôi."

Trong lúc chờ, Khoa đưa mắt nhìn quanh phòng, chú ý tới một tấm bảng dán trên tường ghi danh sách các đợt tuyển dụng gần đây, ba đợt trong sáu tháng, đúng như những gì Trọng đã nghe qua điện thoại.

"Ba đợt tuyển, mà bảng vẫn còn ghi 'đang tiếp tục nhận hồ sơ'," Khoa lẩm bẩm, đủ để Trọng nghe thấy.

Trọng gật đầu nhẹ, không nói gì, cất tờ phiếu chuyển vào sổ tay.

"Anh cho tôi hỏi thêm," Trọng nói, giọng vẫn giữ đúng mức bình thản của một người chỉ đang hỏi cho biết. "Hồ sơ tử vong của chị Nga, ai là người trực tiếp ký kết luận vậy anh?"

Người đàn ông nhìn Trọng, ánh mắt thoáng chút cảnh giác trở lại.

"Cái đó phải hỏi bên khoa Cấp cứu, chỗ tôi chỉ quản lý hồ sơ nhân sự thôi," ông nói. "Anh chị muốn gặp thì lên tầng ba, hỏi bác sĩ Huy, Phó khoa."

"Dạ, cảm ơn anh," Trọng nói, ghi lại cái tên vào sổ.

Ra khỏi phòng tổ chức, hai người đứng lại ở hành lang, Khoa cất tờ phiếu chuyển vào ba lô, giọng có chút sốt ruột.

"Năm bữa mới có, hơi lâu," nó nói.

"Kệ, để đó," Trọng nói. "Mình còn nhiều việc khác làm trong lúc chờ. Cái cần trước mắt là gặp bác sĩ Huy, xem hồ sơ tử vong ghi cụ thể ra sao."

Khoa gật đầu, và cả hai bước về phía cầu thang dẫn lên tầng ba, nơi bác sĩ Đặng Quốc Huy, Phó khoa Cấp cứu, đang chờ đợi mà không hề biết trước cuộc gặp này sẽ mở ra điều gì.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →