Trọng ngồi ở bàn ăn sáng, điện thoại kẹp giữa vai và tai, tay vẫn không ngừng viết vào cuốn sổ trong khi chờ đầu dây bên kia trả lời.
"Dạ, tôi là người quen của chị Xuyến, muốn hỏi thăm chút thông tin về thủ tục thăm hỏi gia đình cán bộ mới mất," anh nói, giọng anh giữ đúng mức lịch sự vừa đủ để không gây nghi ngờ.
Người ở phòng hành chính bệnh viện trả lời qua loa, giọng một phụ nữ trung niên, có phần cảnh giác.
"Anh là họ hàng hay sao?" người đó hỏi.
"Dạ không, tôi là bạn của gia đình, muốn ghé thăm hỏi cho phải phép," Trọng nói. "Chị cho tôi hỏi, khoa Cấp cứu bên đó giờ giấc thăm viếng thế nào để tôi sắp xếp?"
Cuộc gọi kéo dài thêm vài phút, đủ để Trọng nắm được giờ giấc làm việc chung của bệnh viện, tên vài người phụ trách chính trong khoa Cấp cứu, và một chi tiết nhỏ mà anh ghi lại cẩn thận: khoa này đã đăng tuyển điều dưỡng liên tục ba đợt trong sáu tháng gần đây mà vẫn chưa đủ người.
Gác máy, Trọng nhìn sang Khoa đang ngồi đối diện, tay Khoa vẫn đang gõ gõ lên mặt bàn theo một nhịp đều đặn, một thói quen của nó mỗi khi đang tính toán điều gì trong đầu.
"Ba đợt tuyển trong sáu tháng mà vẫn thiếu người," Trọng nói. "Nghe đã thấy có vấn đề rồi."
"Bệnh viện tuyến tỉnh mà," Khoa nói. "Lương thấp, áp lực cao, ai giỏi cũng tìm đường lên thành phố lớn hết. Chuyện thường thấy."
"Thường thấy, nhưng không phải lúc nào cũng dẫn tới một người khỏe mạnh đột nhiên đột quỵ," Trọng nói, gấp sổ lại.
Lệ bước ra từ trong phòng, tay ôm theo một túi nhỏ đựng ít quần áo, chuẩn bị cho chuyến đi.
"Em gọi cho mẹ Nga rồi," Lệ nói. "Bà đồng ý cho tụi mình ghé thăm, nói muốn có người lắng nghe, vì mấy hôm nay không ai chịu nghe bà nói hết."
"Bà nói gì mà không ai chịu nghe?" Trọng hỏi.
"Bà nói con gái bà không có bệnh gì hết," Lệ nói, giọng cô trầm xuống. "Bà nói năm nào cũng khám sức khỏe định kỳ đầy đủ, lần nào bác sĩ cũng khen tốt, sao tự dưng lại đột quỵ được."
Ngần từ ngoài sân bước vào, tay xách theo một túi đồ nghề gọn nhẹ, nghe được câu cuối của Lệ.
"Hồ sơ khám sức khỏe định kỳ đó, mình xin xem được không?" cô hỏi.
"Chắc phải qua đường chính thức," Trọng nói. "Bệnh viện lưu hồ sơ nội bộ, không dễ xin ra ngoài, trừ khi có lý do chính đáng."
"Gia đình có quyền xin được không anh?" Khoa hỏi.
"Có," Trọng gật đầu. "Mình để mẹ Nga đứng tên xin, tụi mình chỉ hỗ trợ thủ tục thôi."
Cả bốn người nhìn nhau, một sự đồng thuận ngầm không cần nói ra thành lời, và Khoa bắt đầu dọn đồ vào ba lô của mình, xếp gọn theo đúng thứ tự nó vẫn quen dùng cho mỗi chuyến đi.
"Đường tới Tân Khánh xa không?" Lệ hỏi, mắt vẫn dán vào bản đồ trên điện thoại.
"Nửa ngày lái xe," Trọng nói. "Mình đi sớm, tới nơi còn kịp gặp mẹ Nga buổi chiều."
Ngần đứng nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng sớm đang chiếu xuống con đường trước nhà, và cô không khỏi nghĩ tới lời chị Xuyến đã kể: một người phụ nữ khỏe mạnh, ba tuần cuối bỗng nhiên xin trực một mình liên tục, gầy đi thấy rõ nhưng không hề than mệt.
"Chị nghĩ gì vậy?" Khoa hỏi, nhận ra vẻ trầm ngâm khác thường của Ngần.
"Chị nghĩ, một người sắp làm chuyện gì đó cần sự riêng tư, thường sẽ tìm cách ở một mình," Ngần nói. "Nhưng riêng tư để làm gì, thì chưa biết được."
Không ai trả lời câu hỏi đó, vì chính Ngần cũng chưa có câu trả lời, và cả đội bắt đầu khiêng đồ ra xe, chuẩn bị cho chuyến đi dài nửa ngày tới một thị xã mà không ai trong số họ từng đặt chân tới trước đây.
Trên đường ra xe, điện thoại Trọng rung lên một tin nhắn từ số bệnh viện anh vừa gọi lúc nãy, xác nhận lịch hẹn gặp phòng hành chính vào chiều mai, và anh đọc lướt qua, gật đầu một mình trước khi cất điện thoại vào túi.
Khoa chất xong đồ lên xe, ngồi vào ghế sau, tay vẫn cầm cuốn sổ lật lại từ đầu, đọc lướt qua những gì vừa ghi được trong buổi sáng.
"Sáu người điều dưỡng nghỉ việc trong một năm, ba đợt tuyển không đủ," nó lẩm bẩm, như đang nói với chính mình hơn là với ai khác trong xe. "Con số đó, chị Xuyến nói hồi nãy, đúng không anh Trọng?"
"Đúng," Trọng nói, khởi động xe. "Người bên hành chính kể vậy."
"Vậy tức là khoa Cấp cứu đó, tính luôn Nga, mất bảy người trong một năm," Khoa nói, gạch thêm một dòng vào sổ. "Bảy người, mà chỉ có một người chết. Sáu người còn lại, chắc là bỏ đi vì không chịu nổi."
Lệ ngồi ghế trước, quay lại nhìn Khoa, gật đầu đồng tình trước cách nó vừa gói gọn cả một bức tranh chỉ bằng vài con số.
"Vậy nghĩa là ai còn ở lại, chắc cũng đang gánh phần việc của mấy người đã đi," cô nói.
"Đúng vậy," Khoa nói, gấp sổ lại. "Và Nga là một trong số đó."
Xe lăn bánh ra khỏi con hẻm nhỏ, hướng về phía đường lớn, cả đội cùng nhau hướng về phía thị xã Tân Khánh còn xa lắc phía trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →