Ngần quay lại nhà chị Xuyến hai ngày sau đó, lần này không cầm theo khăn lau mà chỉ mang một cuốn sổ nhỏ, đủ để chị Xuyến hiểu đây không còn là một buổi dọn nhà bình thường nữa.
"Mấy người bạn cô nói, họ đồng ý gặp tui hả?" chị Xuyến hỏi ngay khi mở cửa, giọng chị vẫn còn chút dè dặt.
"Dạ, họ đang trên đường tới rồi," Ngần nói. "Trong lúc chờ, chị kể thêm cho tui nghe được không? Càng chi tiết càng tốt, kể cả mấy chuyện chị nghĩ là không quan trọng."
Chị Xuyến gật đầu, rót cho Ngần một ly nước, rồi ngồi xuống đối diện, hai tay đan vào nhau trên bàn.
"Nga vốn không phải người hay đổi ca," chị bắt đầu. "Chín năm làm chung, tui thấy nó luôn theo đúng lịch, ai nhờ đổi ca nó cũng ít khi chịu, sợ ảnh hưởng tới con nhỏ ở nhà."
"Con chị ấy mấy tuổi?" Ngần hỏi.
"Mười tuổi, đang ở với bà ngoại," chị Xuyến nói. "Nga ly hôn mấy năm rồi, một mình nuôi con, cực lắm. Vậy mà ba tuần cuối, tự dưng nó xin đổi hết mấy ca chung với người khác, đòi trực một mình."
"Chị có hỏi lý do không?"
"Có chớ," chị Xuyến gật đầu. "Nó nói cần tiền, trực một mình được thêm phụ cấp. Tui cũng không nghi ngờ gì, ai chẳng cần tiền, nhất là nuôi con một mình như nó."
Ngần ghi lại vào sổ, rồi hỏi tiếp.
"Chị nói lúc nãy, nó có vẻ khác lạ. Khác chỗ nào?"
Chị Xuyến suy nghĩ một lúc, như đang cố nhớ lại cho thật chính xác.
"Nó hay nhìn đồng hồ," chị nói. "Kiểu nhìn không phải để coi giờ giao ca bình thường, mà như đang đếm ngược cái gì đó. Có bữa tui hỏi, nó giật mình, nói không có gì, chỉ là quen tay."
"Còn gì nữa không chị?"
"Nó gầy đi thấy rõ," chị Xuyến nói. "Mắt thâm quầng, nhưng lạ là nó không than mệt như mấy đứa khác. Nó cứ như đang cố gắng làm cho xong một việc gì đó, càng nhanh càng tốt."
Đúng lúc đó, có tiếng xe dừng ngoài cổng, và Ngần đứng dậy ra mở cửa cho Trọng, Lệ, và Khoa bước vào, mỗi người mang theo một túi đồ nghề gọn nhẹ.
"Đây là chị Xuyến, đồng nghiệp của chị Nga," Ngần giới thiệu, rồi quay sang chị Xuyến. "Đây là mấy anh chị em tui nói."
Chị Xuyến nhìn cả ba người, ánh mắt vừa tò mò vừa có chút bất an, nhưng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh khi mời mọi người ngồi.
"Chị kể lại từ đầu cho tụi em nghe được không?" Trọng nói, giọng anh nhẹ nhàng, cách anh vẫn dùng để trấn an người kể lần đầu gặp mặt.
Chị Xuyến kể lại gần như y nguyên những gì đã nói với Ngần, chỉ thêm vài chi tiết nhỏ: Nga từng là người vui vẻ, hay pha trò trong giờ nghỉ, nhưng khoảng một tháng trước khi mất thì trầm hẳn xuống, ít nói chuyện phiếm hơn.
"Chị có biết Nga có nợ nần gì không?" Khoa hỏi, tay lật nhanh cuốn sổ ghi chú của mình.
"Chắc có," chị Xuyến nói, giọng chị ngập ngừng. "Con nhỏ bị bệnh gì đó năm ngoái, phải chữa trị tốn kém. Nga có vay mượn, nhưng nó không nói rõ vay ai, bao nhiêu."
Lệ ghi lại chi tiết đó, khoanh tròn hai chữ "vay mượn" trong sổ mình, một thói quen đánh dấu những điểm cần đào sâu sau này.
"Chị có thể dẫn tụi em tới bệnh viện, giới thiệu tụi em là người quen được không?" Trọng hỏi. "Tụi em cần xem lại hồ sơ và nói chuyện với vài người trong khoa."
Chị Xuyến gật đầu, dù ánh mắt vẫn còn chút lo lắng.
"Được, nhưng mấy anh chị đừng nói tui là người dẫn mối nghen," chị nói. "Tui sợ ban giám đốc biết, phiền lắm."
"Chị yên tâm," Ngần nói. "Tụi em biết cách."
"Ba tuần cuối, chị nhớ chính xác Nga trực một mình mấy lần không?" Khoa hỏi thêm, tay vẫn cầm bút chờ sẵn.
Chị Xuyến nhắm mắt lại một lúc, đếm nhẩm trên đầu ngón tay.
"Chắc năm, sáu lần gì đó," chị nói. "Riêng tuần cuối cùng thì liên tục, không nghỉ ngày nào."
Khoa ghi con số đó vào một góc riêng trong sổ, khoanh tròn lại, một thói quen của nó mỗi khi gặp một con số chưa hiểu hết ý nghĩa nhưng cảm thấy sẽ cần dùng tới sau này.
Chị Xuyến đứng dậy lấy điện thoại, gọi cho một người quen trong phòng hành chính để sắp xếp buổi gặp cho ngày hôm sau, và trong lúc chờ đầu dây bên kia trả lời, chị quay sang nhìn cả bốn người, giọng chị hạ thấp hẳn.
"Mấy anh chị nghĩ, có thật là Nga còn chuyện gì chưa xong không?"
Không ai trả lời ngay, và Ngần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt trên những mái nhà thấp của thị xã Tân Khánh, lòng cô đã bắt đầu hình dung ra hình ảnh một căn phòng trực đêm mà không ai còn dám bước vào một mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →