Ngần lau tới cái kệ tủ thứ ba thì chị Xuyến mới bắt đầu nói, giọng chị thấp hẳn xuống so với lúc mở cửa cho Ngần vào.
"Cô dọn kỹ giùm tui khúc này," chị Xuyến nói, tay chỉ vào một góc bàn làm việc chất đầy giấy tờ chưa sắp xếp. "Tui về tới nhà là mệt lả, cả tuần nay chưa đụng tới."
"Dạ," Ngần đáp, tay vẫn không ngừng lau, mắt liếc nhanh qua đồng phục điều dưỡng treo trên móc cửa, còn nguyên nếp gấp từ lần ủi cuối cùng.
Chị Xuyến ngồi xuống mép giường, hai tay ôm lấy đầu gối, một tư thế của người vừa trải qua một khoảng thời gian dài không được nghỉ ngơi đúng nghĩa.
"Bữa nay khoa tui có đám," chị nói, không nhìn ai cụ thể. "Đồng nghiệp tui mất."
Ngần dừng tay một nhịp, rồi tiếp tục lau, giữ đúng nhịp độ cũ để không tỏ ra tò mò thái quá.
"Chị buồn quá," Ngần nói, giọng cô bình thường, chỉ đủ để chị Xuyến cảm thấy có người đang nghe.
"Nga," chị Xuyến nói tiếp, cái tên buột ra như thể chị đã kìm nó lại từ lâu. "Điều dưỡng cùng khoa Cấp cứu với tui. Trực đêm, gục xuống ngay trong phòng, tới sáng mới có người phát hiện."
"Chắc chị ấy làm việc cực lắm," Ngần nói, chuyển sang lau mặt kính cửa sổ, cách cô vẫn dùng để giữ cho câu chuyện tiếp tục mà không cần nhìn thẳng vào người kể.
"Cực," chị Xuyến gật đầu, giọng chị mang một sự cay đắng khó giấu. "Tháng nay khoa thiếu người, ai cũng è cổ ra gánh. Nhưng Nga là cực nhất, mấy đêm cuối tui thấy nó cứ xin đổi ca hoài, đổi qua trực một mình."
"Trực một mình có gì khác không chị?" Ngần hỏi, tay chuyển sang lau khung ảnh gia đình đặt trên kệ.
"Bình thường tụi tui hay trực hai người một ca, đỡ đần nhau," chị Xuyến nói. "Nga xin đổi qua trực một mình liên tục cả tuần trước bữa mất. Lúc đó tui còn nói nó, ai lại xin cực vậy, nó chỉ cười, nói thích yên tĩnh."
Ngần gật đầu, không hỏi thêm, để khoảng lặng đó tự nhiên trôi qua, một cách cô vẫn dùng khi cảm thấy người đối diện chưa sẵn sàng nói hết.
"Bệnh viện nói sao chị?" cô hỏi sau một lúc, giọng vẫn nhẹ như đang hỏi chuyện thường ngày.
"Đột quỵ," chị Xuyến nói, rồi lắc đầu. "Huyết áp cao gì đó. Nhưng tui nói thiệt, Nga khỏe re, tui làm chung chín năm, chưa bao giờ nghe nó than nhức đầu chóng mặt gì hết."
Ngần đặt khăn lau xuống, quay lại nhìn chị Xuyến, lần đầu tiên từ lúc vào nhà.
"Chị không tin hồ sơ đó?" cô hỏi thẳng, giọng vẫn giữ đúng mức bình thản.
Chị Xuyến im lặng một lúc, rồi đứng dậy, đi tới cửa sổ, nhìn ra ngoài sân.
"Tui không dám nói gì hết," chị nói, giọng nhỏ hẳn. "Bệnh viện đã chốt hồ sơ rồi, đám tang cũng lo xong xuôi. Chỉ là..."
"Chỉ là sao chị?" Ngần hỏi.
"Đêm hôm sau, có đứa trực ca đó kể lại," chị Xuyến nói, quay lại nhìn Ngần. "Nó nói vô phòng đó dọn đồ, cảm giác như có ai vẫn còn đang làm việc trong đó. Không phải kiểu ghê rợn gì, mà như... như công việc chưa xong, còn dở dang."
Ngần cảm thấy một sự chú ý khác hẳn dấy lên trong lòng, khác với thái độ nghe chuyện xã giao lúc nãy.
"Phòng đó giờ vẫn dùng bình thường à chị?" cô hỏi.
"Vẫn dùng," chị Xuyến gật đầu. "Bệnh viện đâu có dư phòng mà bỏ trống. Nhưng tui nghe nói mấy đứa trực sau này, đứa nào cũng tránh không muốn vô phòng đó một mình."
Ngần quay lại tiếp tục lau dọn, nhưng tay cô đã chậm hơn hẳn, đầu óc bận suy nghĩ về những gì vừa nghe được.
"Chị Xuyến," cô nói sau một lúc, "chị có biết ai trong khoa mình quen biết được, kiểu... người hiểu chuyện tâm linh không? Tui có mấy người bạn làm nghề đó, nếu chị cần, tui giới thiệu."
Chị Xuyến quay phắt lại, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa như tìm thấy một điều gì đó mình đang cần.
"Cô có quen thiệt à?" chị hỏi, giọng chị bỗng dưng đầy hy vọng. "Tui không dám nói với ai trong bệnh viện, sợ người ta cười, nói tui mê tín. Nhưng tui cứ thấy áy náy hoài, như thể Nga còn chuyện gì chưa xong mà không ai chịu nghe."
"Chị cứ để tui hỏi thử," Ngần nói, gấp khăn lau lại gọn gàng. "Nếu được, tui sắp xếp cho mấy người đó gặp chị, nghe chị kể kỹ hơn."
Chị Xuyến gật đầu liên tục, như thể vừa trút được một gánh nặng đã mang từ nhiều ngày nay.
"Cảm ơn cô," chị nói. "Tui thiệt tình không biết nói với ai. Ai cũng bận, ai cũng nói thôi chuyện qua rồi, đừng nhắc nữa. Nhưng tui cứ thấy nó chưa qua."
Ngần cất khăn lau vào túi đồ nghề, trong đầu đã bắt đầu sắp xếp lại từng chi tiết vừa nghe được: một điều dưỡng khỏe mạnh, đột ngột đột quỵ, những đêm cuối xin trực một mình, và một căn phòng mà không ai còn dám bước vào lẻ loi.
"Chị cho tui xin địa chỉ bệnh viện với tên khoa được không?" cô hỏi, giọng đã chuyển hẳn sang chế độ làm việc mà chị Xuyến không nhận ra.
Chị Xuyến đọc ra một cách rành rọt, như thể đã chờ có người hỏi câu đó từ rất lâu, và Ngần ghi lại cẩn thận vào điện thoại, biết rằng tối nay cô sẽ có một câu chuyện dài để kể lại cho cả đội.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →