🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Khoe mình dao thuốc liền ngày,

Oan hồn theo khóc dầy dầy sau chơn.

Tưởng là trộm cướp bất nhơn,

Ai hay thầy thuốc dữ hơn cọp nhiều.

Tội kia đã đáng đem treo,

Kim cang ngục nọ, xử theo án đồ.

Họ Dương lại thấy dẫn tù,

Mụ bà một lũ u đồ đi ra.

Lặng nghe kể tội mụ bà,

Quỷ cầm thẻ án, trước đà rao rân.

Rao rằng: Làm mụ bất nhân,

Khiến người sanh đẻ tấm thân mắc nàn.

Vả trời phú tánh đã an,

Có cho ai ngược, ai ngang, bao giờ?

Bào thai đã định ngày giờ,

Mười trăng chưa đủ, phải chờ mới nên.

Vợ người chuyển bụng đau rên,

Mụ bà chẳng hỏi nhớ, quên, tháng ngày.

Lên giường vội vã ra tay,

Rằng: Ta sửa bụng cho quày đầu ra.

Vài giờ chưa thấy sổ ra,

Thọc tay lỗ đẻ, sờ mà thăm coi.

Coi rồi chẳng thấy lỗ mòi,

Khiến xui hốt thuốc giục đòi cho mau,

Dối rằng: gần lố mào cau,

Bảo người rán rặn làm nao đẻ đùa.

Hai tay bóp bụng đẩy xua,

Thấy lâu rồi lại thăm vô cửa mình.

Chúc nguyền bà chúa thai sanh,

Đức thầy, đức mụ, thần linh giúp cùng,

Làm tuồng chộn rộn sợ lung,

Chủ nhà van vái tứ tung binh tàng,

Khiến con trong bụng chẳng an,

Ngặt mình nên phải tìm đàng chun ra.

Chõi, quày, chưa kịp hạ sa,

Mụ bà tay chận, kéo ra vội vàng,

Những đồ đi ngược đi ngang,

Cũng vì tay mụ, lòng toan sanh cầm.

Dân ngu chẳng biết lỗi lầm,

Vì ai khuấy rối lẽ trời

Khiến nên èo uột, ra vời chẳng lâu?

Người khôn cũng mắc rầm rầm nhiều nơi.

Lẽ thời tội đáng chém đầu,

Thứ dung cho nó xuống cầu một cây.

Mậu rằng: Nhờ cớ sự nầy,

Đẻ đừng kêu mụ, rước thầy được chăng?

Tạo Y quỷ sứ đáp rằng:

Coi trong sách thuốc có bằng luận minh.

Tiếp sanh lại với thâu sanh,

Tiếp, thâu, hai chữ, là danh mụ bà.

Chờ con trong bụng sổ ra,

Ãm bồng, lau rửa, ấy là phận ta.

Xưa nay làm phận đàn bà,

Tới ngày sanh đẻ, như hoa trên cành.

Hoa kia nở nhụy có chừng,

Đàn bà chửa nghén thời đừng sợ chi,

Thú cầm là loại vô tri,

Tới chừng chuyển bụng, mụ gì sửa cho?

Làm người chẳng biết so đo,

Cứ toan theo mụ, rủi ro cho mình,

Gẫm vật hóa hóa sinh sinh,

Máy trời có sẵn trong mình người ta.

No ngày, khảm tháng đẻ ra,

Mẹ con mạnh khỏe, thầy bà làm chi?

Miễn cho giữ nết đứng đi,

Theo bề ăn ở, đừng khi thánh thần,

Dầu cho đẻ mấy mươi lần,

Dễ hơn súc vật muôn phần, nào lo?

Đây đà dứt việc hỏi phô,

Đem nhau tới chốn Phong đô tách vời.

Ra đi tới cửa thứ mười,

Lại gặp ba người quân dẫn đi xin.

Họ Hà dừng bước đứng nhìn,

Một người hình dạng thật in ông mình.

Hà Năng chợt thấy hãi kinh,

Vừa mừng vừa khóc thình linh nói ra:

Hỏi rằng: Hà Mậu cháu ta,...

(Thiếu một đoạn)

Cho hay sự dĩ đáo đầu;

Chưa về cõi thọ ai hầu biết khôn.

(Thiếu một đoạn)

Bấy lâu cầm ở ngục hình,

Một mình chịu khổ, sự tình xiết bao,

Đã không tiền bạc theo tao,

Cũng không dòng họ người nào ở đây,

Gặp nhau chưa hết tình bày,

Tạo Y quỷ sứ kéo ngay ra về.

Rằng: Mười giờ hết phải về,

Dùng dằng đây nữa khó bề hồi dương,

Nói thôi trở gót vội vàng,

Họ Hà, Ông, cháu, hai đàng phân ly,

Năng rằng: Cháu hãy về đi!

(Thiếu một đoạn)

Nói thôi hối cháu trở lên,

Cám thương Hà Mậu chẳng quên mọi lời.

Thứ nầy đến chuyện trên đời,

Dương Từ, Hà Mậu, về nơi Tiên đài.

Lão Nhan ở núi Thiên thai,

Ngồi chùa Linh diệu, hôm mai đợi chờ.

Đánh tay đã đủ mười giờ,

Đốt phù làm phép, như xưa hoàn hồn,

(Thiếu một đoạn)

Thầy rằng: Đã thấy rõ ràng.

Ta phân gốc ngọn hai chàng đặng hay,

(Thiếu một đoạn)

Họ Hà nghe nói rõ ràng,

Chạnh thương đời trước, hai hàng lụy rơi.

Họ Dương quỳ lạy buông lời,

Hỏi rằng: Đạo Phật ở đời tin chăng?

Tôn sư chúm chím cười rằng

Thói đời những mắc đạo xằng đua bơi,

Từ xưa trời tách ra đời,

Ba vua, năm đế, nối đời rất lâu.

Từ ngày có Phật đến sau,

Đến đời ngũ Quý hại nhau bời bời,

Nên hư, gương ở các đời,

Coi vào thời thấy, phải lời bàn chi?

Dương, Hà, hai gã liền quỳ,

Hỏi rằng: Nho đạo dám bì tiên chăng?

Tôn sư thong thả đáp rằng:

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →