🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trước sân đem vạc dầu ra,

Dầu sôi sục sục, lửa ra dần dần.

Một bầy phụ nữ truồng trần,

Buộc vào để đứng lõa thân chịu hình.

Dạ Xoa cưa, kéo nên kinh,

Cưa đầu tới đít, rã mình làm hai.

Lòng hai người cũng chia hai,

Bỏ vô dầu nấu, nấu hoài cho tiêu.

Coi vào trong thẻ án nêu,

Họ tên lũ ấy thảy đều dâm bôn.

Thông gian mình nghĩ rằng khôn,

Ở đời chẳng sợ tiếng đồn ô danh.

Coi chồng như đứa vô tình,

Ngày đêm những mảng rập rình cùng trai,

Chê cười cũng trối thây ai,

Kiếm lời che mắt, lắp tai thằng chồng.

Dầu cho dại cũng là chồng,

Lỏng sao giám nói nó không biết gì?

Rõ ràng chứng có tứ tri,

Việc trong buồng kín, âm trì lại biên.

Giết chồng có phép nước chuyên,

Âm thầm có phép cửu tuyền cưa hai,

Cho hay những tội lấy trai,

Thiên tru, địa lục, ai ai nên chừa.

Tạo Y thấy vậy chẳng ưa,

Xem qua ngục khác, phép ngừa đứa gian,

Bài đề hai chữ "Kim Cang".

Ngục này để trị những đàn bất nhân,

Mấy thằng trộm cướp sát nhân.

Cối đồng xay giã, tấm thân nát nghiền.

Làm con chẳng thảo, chẳng hiền,

Mình treo cần sắt, cung liền bắn lên.

Bắn cho văng thịt nhiều tên,

Hỏi ơn cha mẹ đã đền đặng chưa?

Mấy người ăn nói thiếu thừa,

Bắt kềm kéo lưỡi đưa ra khỏi hàm.

Kể sao xiết nỗi gian tham,

Dạ Xoa cứ phép đều đam hành hình.

Kim cang đến cửa đã đành,

Cửa mười cũng nối sẵn dành theo đây.

Bài đề "Minh Lịnh" ngục nầy,

Để trị các bầy bại lễ, loạn luân.

Loài người ăn ở bất phân,

Anh em lấy bậy, bất phân làm người.

Trẻ già nào trọn mấy đời,

Âm thầm chẳng biết hổ ngươi cùng trời.

Mây mưa quen thói nhớp đời,

Bà con nào kể, lẽ trời nào kiêng,

Dạ Xoa theo án xử liền,

Bắt đoàn con gái ghe phen hành hình.

Kẻ thời đội chảo máu tanh,

Ngồi bàn chông sắt, nhóm đoanh ruồi lằng.

Kẻ thì bưng mẻ dòi ăn,

Người bưng máu uống, chưn trăng, cổ xiềng,

Giường đồng lạnh lẽo để liền,

Bao nhiêu tội ấy thay phiên bắt nằm.

Trên đầu dội nước ướt dầm,

Sương sa lạnh lẽo, ruột tằm héo don.

Lạnh lùng xương thịt hao mòn,

Để chi nhơ nhuốc nước non trên đời.

Trải qua xem thấy khắp nơi,

Dương Từ, Hà Mậu buông lời hỏi han.

Hỏi rằng: Các tội ngục đàng,

Hành rồi một thứ, lại hoàn nguyên thây.

Chẳng hay hoàn lại làm chi?

Hoặc là hết tội, đợi kỳ tha chăng?

Tạo Y quỷ sứ đáp rằng:

Âm hình há dễ một lần mà xong!

Giết đi hoàn lại, lòng dòng,

Ngục này hết phép, còn vòng ngục kia.

Hành cho khắp hết cửa bia,

Đem về Tòa án, mới chia kiếp đầy.

Đứa lên làm kiếp ăn mày,

Thằng kia kiếp chó, con này kiếp heo.

Dầu muôn kiếp cũng noi theo,

Mãn thân súc vật; máu đeo dao người,

Tạo Y chưa nói dứt lời,

Thấy quân quỷ tốt tới nơi nhộn nhàng.

Dẫn đi một lũ bóng chàng,

Áo quân rách nát, đều mang gông xiềng.

Họ Hà buông tiếng hỏi liền;

Chẳng hay lũ ấy sổ biên tội gì?

Đáp rằng: Tội chẳng nhẹ chi,

Ở trên dương thế hay khi thánh thần.

Miếu đường là chốn thanh tân,

Trống xây, giọng lý, tiếng rân cầu mời.

Bà tiên, bà Chúa, đặt lời,

Chàng Năm chàng Bảy, lên chơi giới hiền.

Rập rình đàn, địch, cổ, chiêng,

Cơm tiền đã tốn, dầu đèn lại hao.

Ai lên khấn vái, phước trao,

Ai quên cúng quảy, họa vào khi không.

Quạt chơi, ợ, ngáp, lên đồng.

Dối người giàu có rằng ông quở chàng.

Chè xôi gà vịt, đặt bàn,

Cho ta dâng lễ, mới an cửa nhà.

Tội kia khi hoặc người ta,

Phong lôi ngục nọ đem ra hành hình,

Họ Dương lại hỏi đinh ninh

Bóng chàng dường ấy đã đành tội kia.

Chẳng hay thầy thuốc tội chi,

Kìa quân quỷ tốt dẫn đi đông dầy?

Đáp rằng: Thầy thuốc chẳng hay,

Bịnh không biết mạch đặt tay coi chừng.

Lòng quen cưu thói bất nhân,

Nhà giàu thời hốt "bát trân", "thập toàn".

Nhà nghèo thời hốt thuốc ngang,

Tử tô, kinh giới, ma hoàng, quế chi.

Mười hai kinh lạc kể gì,

Bốn mùa vận khí xây đi, mặt trời!

Đau trong tạng phủ thây người!

Thấy tiền đem tới, miệng cười, lòng vui.

Chín trăm phương thuốc xa xui,

Hai ba mươi vị phanh phui đủ làm.

Một pho Thọ Thế lam nham.

Nhìn đâu hốt đó, chẳng ham sách nào.

Làm hoàn, làm tễ, hỗn hào,

Thuốc sâu, thuốc mọt, trộn vào mật ong.

Mạng người coi rẻ bằng lông,

Uống may: thời khá; rủi: không chi thầy.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →