🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán trà đá cổng trường chiều đó đông hơn thường lệ, mấy anh chị lớp 12 chiếm hết dãy ghế nhựa thấp bên trong, tôi và Minh phải ngồi tạm trên bậc thềm xi măng cạnh gốc bàng, mỗi đứa một cốc trà đá giá ba nghìn, đá kêu lách cách mỗi lần lắc cốc, lá bàng vàng rơi lác đác trên đầu.

"Tao kể mày nghe chuyện này, đừng cười." Tôi nói, sau một hồi im lặng nhấp trà, quyết định phải kể cho ai đó, dù chưa định kể hết, ngón tay xoay xoay cái cốc nhựa trong tay.

"Chuyện gì, mày yêu ai à?" Minh nhướn mày, giọng đầy trêu chọc, xoay hẳn người lại nhìn tôi.

"Không phải." Tôi lườm nó. "Chuyện cái máy bàn cũ trong phòng trực ấy. Nó tự đổ chuông. Tao nhấc lên nghe thử, có người nói chuyện thật."

Minh ngừng nhấp trà, nhìn tôi chăm chú hơn, cốc trà đá đặt hẳn xuống bậc thềm.

"Nói chuyện gì?"

Tôi kể lại, nhưng không kể hết, chỉ nói chung chung là "nói vài chuyện linh tinh, nghe không rõ lắm", giấu đi phần về con hẻm, về cái tiệm sửa xe. Tôi không hẳn biết vì sao mình lại giữ lại phần đó, chỉ cảm thấy nếu kể ra hết, nó sẽ trở thành một chuyện quá thật, quá gần, và tôi chưa sẵn sàng cho việc đó, chưa sẵn sàng để cả Minh cũng phải mang cái nặng nề này cùng mình.

Minh nghe xong, gãi đầu, ra vẻ suy nghĩ nghiêm túc trong đúng ba giây rồi phá lên cười, tiếng cười vang tới mức mấy anh chị lớp 12 quay ra nhìn.

"Chắc trường mình có ma tốt bụng đấy. Gọi điện dặn dò học sinh các kiểu, biết đâu là hồn ma của một cô giáo cũ hiền lành đi."

"Ma gì mà rảnh thế." Tôi bật cười theo, cảm giác nhẹ nhõm len vào lồng ngực, một sự nhẹ nhõm tôi không ngờ một câu đùa vô lý lại có thể mang lại nhiều đến vậy.

"Ma trực đường dây nóng của trường, còn gì." Minh gật gù, ra vẻ đắc ý với ý tưởng của chính mình, đưa tay làm bộ như đang cầm ống nghe điện thoại áp vào tai, giả giọng ma quái, cố tình kéo dài âm cuối cho rợn hơn. "A lô, đây là ma, tôi muốn tư vấn tâm lý cho các em..."

Tôi cười to hơn, đủ để mấy anh chị lớp 12 gần đó quay sang nhìn lần nữa, có người còn vỗ tay cổ vũ trò diễn của Minh. Minh không dừng lại, tiếp tục diễn trò, kể thêm vài câu chuyện ma nhảm nhí nó nghe được từ đâu đó, càng kể càng vô lý, có cả đoạn ma đi thi đại học hộ học sinh vì "chết rồi vẫn muốn học giỏi", và tôi cứ cười theo, cái cười thật lòng đầu tiên trong ngày hôm đó, có lẽ cả trong tuần đó.

"Ê, tao đây, đừng có im đấy nhé." Minh nói, vỗ vai tôi, vẫn còn cười, giọng hạ xuống nhưng vẫn giữ vẻ đùa cợt. "Có ma gọi cho mày thì nhớ bảo tao, tao đi bắt ma cùng."

"Ừ, chắc chắn." Tôi nói, cười, nhưng trong lòng lưu lại câu đó lâu hơn Minh tưởng, không phải vì câu chuyện ma, mà vì cái cách Minh nói nó, nửa đùa nửa như một lời hứa thật, kiểu lời hứa không cần được nhắc lại lần hai mới có giá trị.

Chúng tôi ngồi thêm một lúc, nói chuyện chuyển hẳn sang đề tài khác, chuyện bài kiểm tra sắp tới, chuyện một bộ phim mới ra rạp cuối tuần này hai đứa định rủ nhau đi xem, chuyện đứa bạn chung lớp vừa chia tay người yêu học sinh trường khác. Nắng chiều đã dịu hẳn, gió từ phía sông thổi nhẹ qua, mang theo mùi ẩm quen thuộc của thành phố gần biển, mùi là lạ nhưng cũng thân thuộc tới mức tôi chẳng bao giờ để ý nó cho tới những buổi chiều như thế này.

Trên đường về, đạp xe cạnh nhau, Minh huýt sáo một giai điệu gì đó không rõ ràng, còn tôi nhìn những mái nhà lướt qua hai bên đường, lòng nhẹ hơn hẳn lúc ngồi một mình trong phòng trực nghe tiếng chuông đổ vào đúng mười bảy giờ bốn mươi bảy phút.

Tôi biết mình chưa kể hết sự thật cho Minh, và tôi cũng không chắc mình đã làm đúng khi giữ lại phần đó, nhưng ít nhất, tối nay, tôi có một câu chuyện ma vô lý để cười, thay vì một nỗi sợ không tên để mang về nhà một mình, và có lẽ, chỉ tối nay thôi, như thế cũng đã là đủ.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →