🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Gia Bảo nghỉ ốm hôm đó, tin nhắn báo trong nhóm chat đội trực viên lúc trưa, nên buổi chiều chỉ còn tôi trực một mình, cô Hằng ở phòng bên cạnh như thường lệ, cửa mở, nhưng phòng trực chính vắng hẳn không khí bốn người quen thuộc, chỉ còn tiếng quạt trần quay và tiếng tôi lật từng trang sổ trực.

Tôi ngồi vào bàn, mở sổ trực, chuẩn bị tinh thần cho một ca bình thường. Nắng chiều muộn hắt qua cửa sổ, nhuộm cả căn phòng một màu vàng cam nhàn nhạt, thứ ánh sáng khiến mọi thứ trông chậm rãi hơn thực tế, kể cả kim đồng hồ tường tưởng như đang chạy chậm lại từng phút một.

Đồng hồ tường nhảy sang mười bảy giờ bốn mươi bảy phút.

Tôi đã quen với cái cảm giác thắt lại trong ngực mỗi lần kim đồng hồ chạm tới con số đó, nhưng lần này, khi tiếng chuông máy bàn vang lên, cái thắt lại ấy mạnh hơn hẳn mọi lần trước, như thể cơ thể tôi đã học được cách sợ trước cả khi đầu óc kịp phản ứng, hai tay tự động nắm chặt mép bàn.

Tôi đứng dậy, bước tới, không còn chần chừ như lần đầu nữa, những bước chân đã quen đường đi giữa bàn trực và cái kệ thấp trong góc phòng. Tôi nhấc ống nghe.

Giọng nói quen thuộc, âm lượng nhỏ, đều đều, không chào hỏi, cứ như đang tiếp tục một câu chuyện đã kể dở từ lần trước.

"... tháng mười một này, ba em sẽ dọn ra khỏi nhà. Không phải vì em làm gì sai. Chỉ là chuyện sẽ tới, và em sẽ không biết trước cho tới khi nó tới thật..."

Đường dây tắt, một cú tách khô khốc quen thuộc, rồi im lặng hoàn toàn.

Tôi đứng sững, ống nghe vẫn áp vào tai, tay bắt đầu run, không phải run nhẹ như hai lần trước, mà run rõ tới mức tôi phải đưa tay kia ra đỡ lấy cổ tay mình, các ngón tay lạnh toát dù trời không hề lạnh.

Ba sẽ dọn ra khỏi nhà. Tháng mười một.

Tôi chưa từng nghe ba mẹ nói tới việc đó, chưa từng có ai trong nhà nhắc một từ nào về chuyện dọn đi, chỉ có những cuộc cãi vã sau cánh cửa đóng kín, những buổi sáng "bình thường" giả tạo, những khoảng cách ngày càng rõ giữa hai người đứng cùng một căn bếp. Nhưng "dọn ra khỏi nhà" là một bước xa hơn hẳn những gì tôi từng dám nghĩ tới, một điều cụ thể, có ngày tháng, có thể xảy ra thật, không còn là những linh cảm mơ hồ tôi có thể tự trấn an mình là do suy diễn quá đà.

Tôi đặt ống nghe xuống, tay vẫn còn run, rồi ngồi phịch xuống ghế, không còn sức đứng vững, hai chân bỗng nhũn ra như vừa chạy một quãng đường dài.

"An? Em ổn không?"

Cô Hằng xuất hiện ở cửa, chắc đã nghe tiếng ghế đổ hoặc nhận ra sự im lặng bất thường kéo dài quá lâu từ phòng bên. Tôi ngẩng lên nhìn cô, cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng chắc nó không thuyết phục được ai, khoé môi cứng đờ không đúng chỗ.

"Em ổn ạ. Chỉ hơi... choáng một chút, chắc do đói." Tôi nói, giọng mình nghe lạ tai chính mình, quá đều, quá cố gắng bình thường, một sự cố gắng tôi biết rõ chính mình đang làm nhưng không kìm lại được.

Cô Hằng nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt không hẳn tin nhưng cũng không gặng hỏi thêm ngay, chỉ nói tôi nên uống chút nước, rồi rời đi, để cửa mở như cũ. Tôi biết cô sẽ hỏi lại sau, kiểu người như cô không dễ dàng bỏ qua một dấu hiệu bất thường, nhưng lúc đó tôi thầm cảm ơn cô đã không ép tôi nói ngay, đã cho tôi thêm vài phút để tự trấn tĩnh trong im lặng.

Tôi lấy điện thoại ra, mở lịch, ngón tay lướt tới tháng Mười Một, nhìn chằm chằm vào ô lịch trống trơn ấy như thể nhìn đủ lâu sẽ khiến nó hiện ra câu trả lời. Ba mươi ngày, chưa có gì được đánh dấu, chưa có gì được viết ra, chỉ là một tháng bình thường như mọi tháng khác trên một cái lịch điện tử vô tri, không có gì để phân biệt nó với tháng Chín hay tháng Mười đã qua.

Nhưng tôi biết, ngồi đó, một mình trong căn phòng trực đang tắt dần nắng chiều, rằng từ giờ tôi sẽ không thể nhìn tháng Mười Một theo cách bình thường được nữa, và tôi cũng không biết nên hy vọng lời cảnh báo kia sai, hay sợ nó đúng nhiều hơn.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →