Giờ nghỉ giữa ca, cả bốn đứa chúng tôi ngồi quây quần quanh bàn trực, ăn tạm gói bánh quy Diễm Quỳnh mang theo, chờ tới lượt ca chiều bắt đầu. Không khí thoải mái hơn hẳn những buổi huấn luyện nghiêm túc trước đó, ai cũng buông lỏng vai, nói chuyện linh tinh không đầu không cuối, tiếng cười xen lẫn tiếng vỏ túi bánh sột soạt.
Tôi chọn đúng lúc này, khi mọi người đang vui vẻ nhất, để hỏi câu tôi đã chuẩn bị sẵn từ hai hôm trước, cố giữ giọng nhẹ nhàng như đang hỏi cho vui chứ không phải đang thăm dò có chủ đích, mắt vẫn nhìn xuống gói bánh trong tay như thể câu hỏi chỉ là một ý nghĩ chợt loé lên.
"Anh Bảo này, phòng trực mình có từ bao giờ vậy anh? Kiểu, chương trình này ấy, có lâu chưa?"
Gia Bảo đang cắn dở miếng bánh quy, khựng lại nửa giây, đủ ngắn để Minh và Diễm Quỳnh không nhận ra, nhưng đủ dài để tôi, người đang cố tình quan sát, bắt được.
"Cũng được vài năm rồi, từ hồi cô Hằng về trường." Cậu nói, nhai nốt miếng bánh, giọng bình thường trở lại ngay sau đó, tay phủi vụn bánh dính trên áo.
"Trước đó thì sao? Trường mình chưa từng có cái gì kiểu này à?" Tôi hỏi tiếp, cố giữ vẻ tò mò hồn nhiên, mắt vẫn nhìn gói bánh quy như đang chọn miếng tiếp theo chứ không nhìn thẳng vào Gia Bảo.
Gia Bảo im lặng một chút, đưa mắt liếc rất nhanh về phía góc phòng, nơi chiếc máy bàn cũ vẫn nằm im trên kệ, rồi lại quay đi ngay, như thể cái liếc đó là một phản xạ cậu không kiểm soát nổi chứ không phải chủ đích.
"Hình như ngày xưa từng có chuyện gì đó, nghe đồn thôi." Cậu nói, giọng hơi chậm lại. "Tao vào đội năm lớp 10, lúc đó đã có cô Hằng phụ trách rồi, không biết rõ trước đó thế nào đâu."
"Chuyện gì cơ?" Minh xen vào, tò mò thật sự, không như tôi đang cố giấu sự tò mò của mình dưới vẻ hờ hững, nghiêng cả người về phía trước để nghe rõ hơn.
"Tao cũng không rõ, mấy anh chị khoá trước có nhắc qua một lần, đại khái kiểu 'ngày xưa có một nhóm tự làm cái này, rồi không làm nữa'. Không ai kể chi tiết cả." Gia Bảo nhún vai, cố tỏ ra chuyện không có gì to tát, nhưng tay cậu, tôi để ý, đang gấp đi gấp lại góc cái túi bánh quy một cách vô thức, một động tác cậu chắc chắn không nhận ra mình đang làm.
Diễm Quỳnh, ngồi cạnh, có vẻ chẳng mấy quan tâm, đang mải gỡ một miếng bánh dính vào vỏ túi, không góp thêm câu nào. Tôi ngồi im, cố ghi nhớ từng từ Gia Bảo vừa nói, cất chúng vào một góc đầu để lát nữa về nhà lật lại xem xét kỹ hơn, như cách tôi vẫn ghi nhớ từng chi tiết trong những cuộc gọi vẫn văng vẳng bên tai mỗi tuần.
"Vậy giờ chương trình này khác cái ngày xưa đó thế nào?" Tôi hỏi thêm, cố không để câu hỏi nghe quá dồn dập, tay xé thêm một góc gói bánh cho có việc làm.
"Có giám sát chặt hơn chắc vậy, có cô Hằng luôn ở phòng bên, có quy trình đàng hoàng." Gia Bảo nói, rồi như chợt nhớ ra phải chuyển đề tài, cậu đứng dậy, vỗ tay vào đùi. "Thôi, mười phút nữa vào ca rồi, dọn dẹp thôi."
Cả nhóm đứng dậy, gom vỏ bánh, xếp lại ghế ngồi đúng vị trí. Tôi liếc nhìn Gia Bảo một lần cuối trước khi ca bắt đầu, thấy cậu bước qua đúng chỗ gần chiếc máy bàn cũ mà không hề đưa mắt nhìn nó lấy một lần, một sự cố tình tránh né tôi giờ đã bắt đầu để ý rõ hơn, không còn nghĩ đó là chuyện tình cờ nữa, mà là một thói quen đã ăn sâu tới mức chính cậu cũng không nhận ra mình đang làm nó.
Cả buổi chiều hôm đó, tôi trực ca cùng Minh, không có cuộc gọi nào từ máy bàn, chỉ có hai cuộc gọi bình thường trên đường dây thật, và tôi làm đúng phần việc của mình, nhưng đầu óc vẫn cứ quay lại câu Gia Bảo nói lúc nãy: ngày xưa có một nhóm tự làm cái này, rồi không làm nữa.
Không làm nữa. Không phải "hết dự án" hay "giải tán vì thiếu người". Không làm nữa, một cách nói mơ hồ, kiểu người ta cố tình chọn để tránh phải nói rõ vì sao, một cách nói tôi bắt đầu nghi ngờ chính Gia Bảo cũng không biết hết, chỉ đang lặp lại đúng những gì người đi trước đã dặn phải nói khi có ai hỏi.
Ra về hôm đó, tôi không đi thẳng ra cổng như mọi hôm, mà nán lại một chút ở hành lang, nhìn về phía phòng trực đã tắt đèn, tự hứa với chính mình rằng tôi sẽ tìm ra câu trả lời, dù chưa biết bắt đầu từ đâu ngoài một câu nói mơ hồ và một ánh mắt cố tình tránh né của một người bạn cùng đội vốn chẳng bao giờ tránh né điều gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →