Tôi xin ở lại muộn hôm đó, viện cớ với cô Hằng rằng muốn sắp xếp lại kệ tài liệu cho gọn, một việc thật ra không ai nhờ tôi làm. Cô gật đầu, dặn tôi khoá cửa cẩn thận khi về, rồi rời đi đón con, để tôi một mình trong căn phòng đã quen thuộc nhưng hôm nay bỗng có vẻ khác lạ, mỗi góc tường như đang giữ một bí mật riêng.
Tôi đợi tiếng bước chân cô Hằng khuất hẳn ngoài hành lang mới bắt đầu, tim đập nhanh hơn bình thường dù tôi chưa làm gì sai, chỉ đang định lục lọi một góc phòng không ai cấm tôi vào, nhưng cũng chẳng ai từng khuyến khích.
Tôi tiến tới khu vực kệ tủ hồ sơ cũ, nằm cạnh chiếc máy bàn, một cái tủ gỗ thấp, sơn đã bong tróc vài chỗ, chứa toàn giấy tờ hành chính cũ chẳng ai còn cần dùng tới. Tôi kéo ngăn dưới cùng, ngăn nặng nhất, phải dùng cả hai tay mới kéo được ra hết cỡ, bánh xe trượt kêu ken két như đã lâu không được mở.
Bên trong là một đống hồ sơ cũ xếp lộn xộn, vài cuốn sổ ghi chép của những năm học trước, một hộp bút chì gãy hết ngòi không ai vứt đi, vài tấm ảnh tập thể đã ố vàng của các khoá học sinh cũ. Tôi lục từng lớp, cẩn thận không làm xáo trộn quá nhiều để còn xếp lại được như cũ, tay chạm phải một góc cứng khác thường phía sau cùng, khuất hẳn dưới lớp giấy tờ hành chính.
Tôi kéo nó ra. Một cuốn sổ tay nhỏ, bìa mềm màu xanh rêu đã bạc, góc quăn queo vì cất giữ lâu ngày, khác hẳn kiểu bìa cứng của các sổ hành chính khác trong tủ, mùi giấy cũ phảng phất khi tôi mở nó ra.
Tay tôi hơi run khi mở trang đầu.
Không có tên đầy đủ, chỉ có một chữ ký viết vội ở góc mỗi trang, một chữ "L." đơn giản, nét chữ nghiêng, thanh mảnh nhưng dứt khoát. Nội dung bên trong không có gì rõ ràng như tôi kỳ vọng, chỉ là những ghi chú vụn vặt, có trang ghi lại vài câu nói kiểu như đang tập luyện cách hỏi han ai đó, có trang chỉ vẽ nguệch ngoạc một hình tròn với vài mũi tên chỉ vào nhau, không giải thích gì thêm, như một sơ đồ chỉ người viết mới hiểu.
Tôi lật từng trang chậm rãi, cố tìm một cái tên, một ngày tháng, bất cứ thứ gì cụ thể hơn. Phần lớn trang giấy trống hoặc chỉ có vài dòng ngắn ngủi, như thể người viết đã bỏ dở việc ghi chép giữa chừng và không bao giờ quay lại hoàn thành, có trang chỉ viết một câu rồi để trắng cả phần còn lại.
Tới gần cuối cuốn sổ, tôi dừng lại ở một trang có nét chữ khác hẳn những trang trước, viết vội hơn, nét bút ấn mạnh tới mức gần rách giấy ở vài chỗ, rồi phía dưới, chữ viết lại trở nên bình thường, thẳng hàng như chưa từng có gì xảy ra giữa hai đoạn. Không có nội dung cụ thể nào tôi đọc hiểu được là gì đã xảy ra ở đoạn đó, chỉ là một khoảng trống giữa trang, và sự thay đổi kỳ lạ trong nét chữ khiến tôi khựng lại, ngồi im nhìn nó một lúc lâu, ngón tay lần theo từng chỗ giấy hằn sâu.
Tôi gấp cuốn sổ lại, ngồi bệt xuống sàn phòng trực, lưng dựa vào cạnh tủ, ánh đèn bàn duy nhất còn sáng rọi một vùng nhỏ quanh chỗ tôi ngồi, phần còn lại của căn phòng chìm trong bóng tối nhạt của buổi tối muộn, bóng chiếc máy bàn đổ dài trên sàn gạch.
Tôi biết mình vừa tìm được một manh mối thật, không còn là suy đoán mơ hồ nữa. "L." là ai đó có thật, từng ngồi ở đúng căn phòng này, từng viết vào đúng cuốn sổ này, và có gì đó, ở đúng đoạn giữa trang ấy, đã khiến nét chữ của người đó đổi khác trong một khoảnh khắc rồi lại lấy lại được bình tĩnh, như một cơn sóng chỉ dâng lên rồi rút xuống ngay trên mặt giấy.
Ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn, đèn đường vàng vọt hắt vào phòng qua khe rèm chưa kéo kín. Tôi ngồi thêm một lúc, cuốn sổ đặt trên đùi, không dám mang nó về nhà, cũng không nỡ để lại chỗ cũ ngay, cuối cùng quyết định chụp lại vài trang bằng điện thoại rồi cẩn thận đặt nó về đúng vị trí ban đầu, sâu dưới lớp hồ sơ cũ, như thể chưa từng có ai chạm vào.
Trên đường về, tôi lướt lại những tấm ảnh vừa chụp trong điện thoại, dừng lại lâu nhất ở tấm chụp trang có nét chữ đổi khác giữa chừng, tự hỏi không thành tiếng rằng chuyện gì đã xảy ra ở đúng khoảnh khắc đó, và liệu nó có liên quan gì tới cái lý do khiến Gia Bảo luôn tránh nhìn về phía chiếc máy bàn cũ hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →