🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Bảy, tôi dậy sớm hơn cả những ngày đi học, đạp xe qua nhà Minh trước khi trời kịp nóng, đúng như lời hẹn từ tối hôm trước khi nó rủ tôi ra phụ mẹ nó một buổi ở chợ Ga.

Chợ lúc năm rưỡi sáng đã tấp nập, tiếng người mặc cả, tiếng dao thớt chan chát từ hàng cá, hơi nước bốc lên nghi ngút từ mấy nồi nước dùng to đùng xếp dọc dãy hàng ăn. Quầy bún cá nhà Minh nằm giữa dãy, một cái bàn gỗ thấp, vài chiếc ghế nhựa xanh đỏ đã sờn màu, nồi nước dùng bốc mùi thơm đặc trưng của cá rán và cà chua ninh nhừ, xen lẫn mùi thì là tươi vừa cắt.

"Ăn Nờ, đeo tạp dề vào, hôm nay cho mày làm phụ bếp thật sự." Minh cười toe, ném cho tôi một cái tạp dề cũ, chỗ nào cũng dính vết dầu mỡ đã cũ màu, sờ vào vẫn còn hơi cứng.

Tôi mặc vào, đứng cạnh mẹ Minh, một người phụ nữ tay thoăn thoắt, vừa múc nước dùng vừa rắc hành rắc thì là, miệng vẫn không ngừng chào khách quen ghé qua bằng đúng tên riêng của từng người. Việc của tôi đơn giản, bưng bát ra bàn, dọn bát bẩn, thỉnh thoảng chạy đi lấy thêm ớt hay chanh cho khách, chân đi thoăn thoắt giữa những dãy bàn chật hẹp.

"Hai đứa làm bạn với nhau lâu chưa nhỉ?" Mẹ Minh hỏi, tay vẫn không ngừng múc, mắt liếc sang tôi cười thân thiện.

"Từ lớp sáu ạ." Tôi đáp, bưng một bát bún cá vừa múc xong ra cho vị khách đang ngồi đợi, hơi nóng bốc lên phả vào mặt.

"Lâu vậy rồi à, nhanh thật." Bà cười, rồi quay sang Minh dặn thêm khách bàn số ba gọi thêm bát nữa, giọng vang cả một góc chợ.

Chúng tôi làm việc liên tục gần hai tiếng, mồ hôi rịn trên trán dù trời còn sớm, nhưng cái không khí bận rộn, ồn ào, đầy mùi thức ăn ấy lại khiến tôi thấy dễ chịu lạ thường, một cảm giác khác hẳn sự yên ắng nặng nề của nhà mình, hay sự căng thẳng âm ỉ của phòng trực mỗi khi đồng hồ chạm tới mười bảy giờ bốn mươi bảy phút.

Gần bảy giờ, khách vãn dần, mẹ Minh bảo hai đứa nghỉ tay, tự múc cho mình hai bát ăn sáng, "coi như công lao động".

Tôi và Minh ngồi xuống bàn góc, húp một thìa nước dùng nóng hổi, vị chua chua cay cay đúng chuẩn, cá rán giòn tan ngay đầu lưỡi, miếng cà chua mềm tan trong miệng.

"Ngon thật đấy." Tôi nói, không phải khách sáo, mà thật lòng, húp thêm một thìa nữa, cảm giác ấm dần lan từ cổ họng xuống bụng.

"Đương nhiên, bí quyết gia truyền mà." Minh vênh mặt, ra vẻ tự hào, dù chính nó cũng đang ăn ngấu nghiến chẳng khác gì tôi, vừa ăn vừa hít hà vì nóng.

Chúng tôi vừa ăn vừa nói chuyện linh tinh, chuyện lớp, chuyện một bộ phim hài mới chiếu, chuyện Minh định nhuộm tóc màu gì hè năm sau, chuyện một đứa em họ nó vừa đỗ vào trường điểm khiến cả nhà náo loạn ăn mừng. Không ai nhắc gì tới máy bàn cũ, tới cuốn sổ tay giấu sau tủ hồ sơ, tới những cuộc gọi đúng mười bảy giờ bốn mươi bảy phút, tới cả những cuộc cãi vã sau cánh cửa đóng kín ở nhà tôi. Tôi để mình quên hết những chuyện đó trong khoảnh khắc ấy, chỉ tập trung vào bát bún cá đang nguội dần, vào tiếng chợ ồn ào quen thuộc, vào Minh đang kể chuyện với hai tay khua khoắng loạn xạ, làm rớt cả một giọt nước dùng lên mu bàn tay mà không hề hay biết.

Ăn xong, chúng tôi phụ mẹ Minh dọn hàng thêm một lúc, xếp gọn ghế, rửa nồi, gom rác vào một túi lớn để cạnh gốc cột chợ. Bà dúi cho tôi một túi bánh giò mang về, gạt phắt lời từ chối của tôi bằng một câu "cầm lấy, coi như trả công phụ bếp sáng nay", giọng không cho phép cãi lại.

Đạp xe về, nắng đã lên cao hơn, chiếu chan hoà xuống mặt đường còn ướt nước rửa chợ. Minh huýt sáo vu vơ, tôi đạp chậm bên cạnh, túi bánh giò treo lủng lẳng ở ghi đông, lòng nhẹ bẫng, một cảm giác nhẹ bẫng hiếm hoi tôi muốn giữ lại càng lâu càng tốt trước khi phải quay về với những câu hỏi còn dang dở đang chờ mình ở đâu đó phía trước.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →