🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi chiều đó, tôi trực ca cùng Diễm Quỳnh, nhưng đường dây thật vắng khách, không có cuộc gọi nào suốt gần một tiếng đầu. Diễm Quỳnh tranh thủ ra ngoài mua nước, để tôi ngồi lại một mình với chồng tài liệu huấn luyện cô Hằng để sẵn trên bàn cho buổi ôn tập tuần sau.

Tôi lật giở chồng tài liệu, phần lớn là các trang photocopy về khung QPR, về cách nhận diện dấu hiệu cảnh báo, những nội dung tôi đã quen thuộc từ buổi huấn luyện đầu tiên. Nhưng ở giữa chồng giấy, kẹp lẫn vào một tập khác, tôi thấy vài trang đánh máy có tiêu đề khác hẳn: "Kịch bản thực hành số 01".

Tôi tò mò đọc lướt. Đó là một đoạn mô tả tình huống giả định, dùng để huấn luyện trực viên mới cách xử lý một ca nghiêm trọng, viết theo dạng hội thoại mẫu, tên nhân vật trong kịch bản chỉ ghi là "A" và "B", không có gì gợi tới người thật, câu chữ khô khan đúng kiểu văn bản hành chính.

Ở cuối trang, một dòng ghi chú nhỏ bằng bút mực, chữ viết tay của cô Hằng, khác hẳn phần đánh máy: "dựa theo ca mô phỏng gốc, đã ẩn danh hoàn toàn, dùng cho huấn luyện năm nay."

Ca mô phỏng gốc.

Tôi ngồi thẫn thờ nhìn dòng chữ đó một lúc, đầu óc bất giác nối nó với cụm từ "ca mô phỏng 01" tôi từng thoáng nghe cô Hằng nhắc trong một cuộc điện thoại cách đây vài hôm, lúc đó tôi chỉ đi ngang qua, không để tâm nhiều, chỉ nhớ mang máng giọng cô lúc đó nghiêm trọng khác thường. Giờ đây, hai chữ ấy lặp lại, như một sợi chỉ mảnh nối hai điều tưởng chừng không liên quan.

Đúng lúc đó, đồng hồ tường nhảy sang mười bảy giờ bốn mươi bảy phút.

Tôi giật mình, buông vội chồng tài liệu, quay lại nhìn góc phòng. Máy bàn đổ chuông, nhưng lần này chỉ reo đúng một hồi ngắn rồi im bặt, không kéo dài như mọi lần. Tôi lao tới, nhấc ống nghe lên gần như ngay lập tức, nhưng chỉ kịp nghe một mảnh câu rất ngắn, cắt ngang giữa chừng như thể ai đó vừa vội vàng dập máy.

"... ca này, dạy cho..."

Rồi im lặng, không tiếng rè, không cả cú tách quen thuộc, chỉ là một khoảng trống hoàn toàn, như thể đường dây chưa từng được kết nối, tai tôi ù đi một chút vì cố lắng nghe thêm một âm thanh không còn tồn tại.

Tôi đứng đó, ống nghe vẫn áp vào tai, tim đập dồn dập hơn cả những lần trước, dù lần này nội dung nghe được ít ỏi hơn hẳn. Nhưng chính sự ít ỏi đó lại khiến tôi rợn người hơn cả những lần nghe trọn câu, như thể tôi vừa chạm vào đúng cái lõi của bí mật này, chỉ trong tích tắc, trước khi nó vội vàng đóng sập lại ngay trước mặt tôi.

"Ca này, dạy cho..."

Dạy cho ai đó cái gì. Có phải "ca" ở đây, và "ca mô phỏng" ghi trong tài liệu huấn luyện, là cùng một thứ? Có phải cuộc gọi tôi vẫn nghe mỗi tuần, những chi tiết về con hẻm, về tiệm sửa xe, về tháng Mười Một, tất cả đều xuất phát từ chính cái "ca mô phỏng" được dùng để huấn luyện các thế hệ trực viên trước tôi, năm này qua năm khác, mà tôi chỉ vừa tình cờ chạm phải?

Tôi đặt ống nghe xuống, tay run nhẹ, mắt vẫn dán vào tờ giấy đánh máy còn để mở trên bàn, dòng chữ viết tay của cô Hằng như đang nhìn thẳng lại tôi, chờ tôi đọc ra một điều gì đó nó chưa nói hết.

Diễm Quỳnh quay lại đúng lúc đó, tay cầm hai chai nước, không hề hay biết gì về những gì vừa xảy ra trong vài phút nó vắng mặt, vừa đi vừa cười vì vừa gặp một đứa bạn cùng khối ở căng tin.

"Chị sao vậy? Mặt chị tái quá." Nó hỏi, đưa cho tôi một chai nước, giọng lo lắng thật sự, nụ cười trên mặt tắt hẳn.

"Không sao, hơi mệt thôi." Tôi nói, nhận lấy chai nước, cố gắng mỉm cười, dù đầu óc vẫn còn quay cuồng với câu hỏi chưa có lời giải, tay run nhẹ khi vặn nắp chai.

Tôi xếp lại chồng tài liệu về đúng vị trí ban đầu trước khi cô Hằng có thể để ý có ai đó đã lật xem chúng, nhưng trong đầu, câu hỏi mới đã mọc lên, lớn hơn và rõ ràng hơn tất cả những câu hỏi trước đó cộng lại: nếu đây thật sự là một ca đã được dùng để dạy, thì ai là "A", ai là "B", và điều gì đã xảy ra với người thật đứng sau hai cái tên vô danh ấy.

Hết Chương 14

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 15
← TrướcTiếp →