Cô Hằng nhận điện thoại giữa giờ trực chiều đó, giọng gấp gáp hơn thường lệ, nói chuyện với ai đó về việc con nhỏ ở nhà bị sốt, phải chạy đi đón gấp. Cô dặn tôi và Gia Bảo ở lại trông phòng, hứa sẽ quay lại trong vòng nửa tiếng, rồi vội vã rời đi, để lại một khoảng trống bất thường trong lịch trình vốn luôn có cô theo sát.
Gia Bảo, sau khi kiểm tra không có cuộc gọi nào đang chờ, xin phép ra hành lang gọi điện cho mẹ báo về muộn, để tôi ngồi lại một mình trong phòng trực, ánh đèn buổi chiều muộn nhuộm cả căn phòng một màu vàng nhạt quen thuộc.
Tôi cầm cuốn sổ mượn của cô Hằng từ tuần trước, định trả lại vào đúng ngăn kéo cô vẫn để đồ dùng cá nhân, một thói quen nhỏ cô dặn cả đội để giữ mọi thứ ngăn nắp. Tôi kéo ngăn kéo, và nó trượt ra dễ dàng hơn tôi tưởng, không có tiếng lách cách của ổ khoá như mọi khi.
Cô quên khoá.
Tôi khựng lại, tay vẫn giữ ngăn kéo hé mở, phân vân giữa việc chỉ đặt cuốn sổ vào rồi đóng lại ngay, và việc nhìn thêm một chút. Lý trí bảo tôi nên làm theo cách đầu tiên. Nhưng có một thứ khác, mạnh hơn cả lý trí lúc đó, kéo mắt tôi nhìn xuống bên trong ngăn kéo.
Giữa vài xấp giấy tờ hành chính và một hộp ghim giấy, có một cuộn băng cassette nằm riêng biệt, được đặt cẩn thận trong một cái hộp nhựa trong suốt đã cũ, không giống với bất cứ thứ gì khác trong ngăn kéo. Nhãn dán trên cuộn băng viết tay, nét chữ tôi lập tức nhận ra là của cô Hằng, đang bong một góc: "Ca mô phỏng 01 — Tài liệu huấn luyện, 2019."
Tim tôi ngừng lại một nhịp.
2019. Ba năm trước khi cô Hằng chính thức phụ trách chương trình, theo đúng những gì Gia Bảo từng nói. Không phải một kịch bản đánh máy vô danh như tôi vừa đọc được hôm trước, mà là một cuộn băng thật, được ghi âm, được cất giữ cẩn thận trong ngăn kéo khoá kín của người phụ trách, không phải thứ để lẫn lộn vào tài liệu huấn luyện thông thường.
Tôi cầm cuộn băng lên, tay run nhẹ, cân nhắc từng giây một. Tôi biết mình không nên làm việc này, biết nếu cô Hằng phát hiện, mọi sự tin tưởng cô dành cho tôi có thể sụp đổ ngay lập tức. Nhưng tôi cũng biết, nếu đặt nó lại và đóng ngăn kéo ngay bây giờ, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình vì đã bỏ lỡ cơ hội duy nhất tôi từng có để chạm gần hơn tới sự thật.
Có tiếng bước chân vọng lại từ hành lang, còn xa nhưng đang tới gần dần, kèm theo giọng nói quen thuộc của cô Hằng đang trả lời điện thoại.
Tôi hoảng, tim đập thình thịch, không kịp nghĩ thêm điều gì, chỉ hành động theo bản năng. Tôi nhét vội cuộn băng vào túi trong của áo khoác đồng phục, đẩy ngăn kéo về đúng vị trí ban đầu, cố làm sao cho trông giống hệt lúc chưa ai đụng vào, rồi ngồi thẳng lưng lại vào ghế, cầm cuốn sổ mượn giả vờ đang xem lại vài trang.
Cửa phòng mở ra, cô Hằng bước vào, vẫn còn cầm điện thoại, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi vì lo lắng cho con.
"Xin lỗi hai em, cô về sớm hơn dự kiến được rồi, con cô đỡ sốt rồi." Cô nói, thở phào, đặt túi xách xuống bàn, mắt lướt qua tôi một cái, không có gì bất thường trong ánh nhìn đó.
"Dạ không sao ạ, không có cuộc gọi nào cả." Tôi nói, giọng mình nghe cố gắng bình thường hơn mức cần thiết, tay vẫn giữ chặt cuốn sổ trong lòng như một tấm khiên vô hình.
Cô Hằng gật đầu, không nghi ngờ gì, bắt đầu dọn dẹp lại bàn làm việc như mọi hôm. Tôi ngồi đó, tim vẫn chưa hết đập nhanh, cảm giác cuộn băng nằm trong túi áo như đang nặng gấp mười lần trọng lượng thật của nó, một sức nặng không phải của vật chất mà của điều tôi vừa làm.
Tối đó, về tới phòng riêng, tôi lôi cuộn băng ra, đặt nó lên bàn học, nhìn nó thật lâu dưới ánh đèn bàn, rồi mới nhận ra một điều ngớ ngẩn tới mức suýt bật cười giữa lúc đang căng thẳng nhất: nhà tôi không có bất cứ thứ gì để phát được một cuộn băng cassette. Không đầu đĩa cũ, không radio cassette, không gì cả, chỉ có một cuộn băng nằm im trên bàn, giữ chặt lấy sự thật bên trong nó mà tôi chưa có cách nào chạm tới.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →