🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi hẹn gặp riêng cô Hằng vào giờ nghỉ trưa, không đợi tới ca trực chiều, vì tôi biết nếu chờ thêm một ngày nữa, tôi sẽ mất hết can đảm để hỏi thẳng điều mình đã giấu trong cặp suốt ba ngày qua, một cuộn băng nặng hơn hẳn khối lượng thật của nó.

Phòng tư vấn buổi trưa vắng lặng hơn hẳn, ánh nắng gắt chiếu qua khe rèm, tạo thành những vệt sáng chéo trên sàn gạch, mùi cơm hộp thoảng nhẹ trong không khí. Cô Hằng ngồi sau bàn, đang ăn dở hộp cơm mang theo, ngẩng lên khi tôi gõ cửa, ngạc nhiên thấy tôi tới không hẹn trước, đũa vẫn còn gắp lửng lơ giữa chừng.

"An, có chuyện gì vậy em?" Cô hỏi, đặt đũa xuống, ra hiệu tôi ngồi.

Tôi không ngồi ngay, đứng đó, tay run nhẹ khi lấy cuộn băng cassette ra khỏi túi, đặt nó lên bàn giữa hai người, ngay cạnh hộp cơm còn dang dở của cô, tiếng nhựa chạm bàn nghe rõ mồn một trong căn phòng yên tĩnh.

Cô Hằng nhìn cuộn băng, rồi nhìn tôi, khuôn mặt sững lại đúng một giây, một giây ngắn ngủi nhưng đủ để tôi thấy rõ, trước khi cô kịp lấy lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc, tay cô khẽ siết lại trên mặt bàn.

"Em tìm thấy nó ở đâu?" Cô hỏi, giọng vẫn cố giữ đều, nhưng có gì đó đã đổi khác trong âm sắc, thấp hơn và chậm hơn mọi khi.

"Trong ngăn kéo của cô." Tôi nói thật, không vòng vo, dù biết thú nhận này đồng nghĩa với việc thừa nhận mình đã tự ý xem đồ của cô. "Con xin lỗi vì đã tự ý mở ra xem, nhưng con cần biết cái này là gì."

Cô Hằng im lặng một lúc lâu, tay đặt lên cuộn băng nhưng chưa cầm lên, chỉ để các ngón tay chạm nhẹ vào cái nhãn dán đã bong một góc, như đang chạm vào một thứ dễ vỡ.

"Máy bàn cũ đổ chuông đúng không?" Cô hỏi, không phải câu hỏi thăm dò, mà là một câu hỏi đã biết trước câu trả lời.

Tôi gật đầu, không giấu được sự ngạc nhiên. "Cô biết chuyện đó?"

"Cô từng nghe nó reo một lần, năm ngoái, lúc ở lại muộn một mình." Cô Hằng nói, giọng chậm lại, mắt cụp xuống nhìn cuộn băng, tránh nhìn thẳng vào tôi. "Cô không nhấc máy. Cô không đủ can đảm."

Tôi ngồi xuống, chờ đợi, hy vọng cô sẽ nói tiếp, nhưng cô chỉ ngồi đó, tay vẫn đặt trên cuộn băng, như đang cân nhắc điều gì đó rất nặng trong đầu, hộp cơm bên cạnh đã nguội hẳn mà cô không buồn đụng tới nữa.

"Cô Hằng, con nghe được vài chuyện qua điện thoại đó. Về nhà con. Về những chuyện chưa xảy ra." Tôi nói, giọng bắt đầu run, cố kìm lại để không vỡ oà. "Con cần biết đây là gì, ai đang gọi, và vì sao lại là con."

Cô Hằng thở dài, một hơi thở dài và nặng, rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt lộ rõ một sự giằng co giữa muốn nói và muốn giữ kín.

"Có một chương trình khác, trước cái này rất lâu, do một nhóm học sinh tự lập ra, không có ai giám sát." Cô nói, chọn từng chữ cẩn thận, như đang bước qua một khoảng sân đầy mảnh vỡ. "Nó đóng cửa sau một chuyện không hay."

"Chuyện gì ạ?"

"Không phải chuyện dành cho em lúc này, An." Cô nói, giọng dứt khoát hơn, dù ánh mắt vẫn còn nặng trĩu điều gì đó chưa nói ra hết. "Cô hứa sẽ nói khi đúng thời điểm. Nhưng bây giờ, cô cần em tin cô một chuyện: bất cứ điều gì em nghe được qua cái máy đó, nó không phải là định mệnh của em. Em nghe rõ chưa?"

Tôi gật đầu, dù trong lòng chưa hoàn toàn thoả mãn, mang theo cả một danh sách câu hỏi mới chưa biết hỏi ai tiếp.

Cô Hằng cầm cuộn băng lên, cất nó vào ngăn kéo, lần này tôi nghe rõ tiếng lách cách của ổ khoá vặn chặt, dứt khoát hơn hẳn mọi lần trước, như một dấu chấm hết cho cuộc trò chuyện, dù cả hai đều biết nó chưa thật sự kết thúc.

"Cô sẽ giữ cái này lại." Cô nói, không phải xin phép, mà là một quyết định đã chốt. "Không phải vì cô không tin em, mà vì có những thứ cần đúng thời điểm mới nên biết hết."

Tôi rời phòng tư vấn với nhiều câu hỏi hơn lúc bước vào, nhưng cũng mang theo một điều mới: cô Hằng biết. Cô biết nhiều hơn những gì cô vừa nói, và dù cô chưa sẵn sàng kể hết, tôi biết mình đã chạm gần hơn một bước tới sự thật đang chờ ở đâu đó phía trước, một sự thật lớn hơn cả những gì tôi từng tưởng tượng khi lần đầu tiên nhấc chiếc ống nghe cũ kỹ ấy lên.

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →