🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối hôm đó, tôi về nhà sớm hơn mọi khi, không có ca trực, chỉ có một buổi tối trống trải để đối diện với chính căn nhà mình, thứ tôi vẫn cố tránh bằng cách lấp đầy lịch của mình bằng phòng trực, bằng những buổi đi chơi với Minh, bằng bất cứ việc gì khiến tôi không phải ngồi yên một mình trong căn hộ đang mỗi ngày một lạ lẫm hơn.

Ba mẹ đang ngồi ở phòng khách khi tôi bước vào, không phải cảnh tượng bình thường, vì thường giờ này ba vẫn chưa về, còn mẹ vẫn đang bận rộn trong bếp. Cả hai ngồi đối diện nhau trên hai chiếc ghế sofa, khoảng cách giữa họ rộng hơn cần thiết, một tập giấy tờ đặt trên bàn kính ở giữa, cạnh hai tách trà đã nguội không ai buồn uống.

Tôi định chào rồi đi thẳng về phòng như mọi khi, nhưng có gì đó trong không khí căn phòng khiến tôi khựng lại ở ngưỡng cửa, chân như bị dán chặt xuống nền gạch.

"Con về rồi à." Mẹ nói, giọng hơi giật mình, với tay gom vội tập giấy tờ lại, nhưng không đủ nhanh để tôi không kịp thấy vài chữ in đậm ở đầu trang, những chữ tôi không đọc rõ hết nhưng đủ để nhận ra đó không phải giấy tờ công việc bình thường.

"Dạ, con về rồi." Tôi nói, mắt vẫn dán vào tập giấy tờ mẹ vừa giấu đi, cố không để lộ mình đã nhìn thấy, tim đập nhanh hơn hẳn nhịp bình thường của một buổi tối đi học về.

Ba đứng dậy, nói cần ra ngoài mua ít đồ, rồi đi thẳng ra cửa, không nhìn tôi, bước chân nhanh hơn bình thường, tiếng cửa đóng lại phía sau vang hơi to hơn cần thiết. Tôi đứng đó, giữa phòng khách, nhìn theo cánh cửa vừa đóng lại, rồi nhìn mẹ, chờ một lời giải thích.

Mẹ không giải thích gì, chỉ nói tôi đi tắm rồi ăn cơm sớm, giọng cố giữ bình thường nhưng không giấu được sự mệt mỏi trong mắt, hai vai mẹ như trĩu xuống hơn hẳn mọi khi tôi để ý.

Tôi về phòng, đóng cửa lại, ngồi xuống giường, không mở sách vở như định làm. Tôi lấy điện thoại ra, định nhắn cho Minh, ngón tay gõ vài chữ "Minh ơi, tao..." rồi dừng lại, xoá đi, gõ lại một câu khác, rồi lại xoá, cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần, không biết nên bắt đầu từ đâu, không chắc mình đã sẵn sàng để nói ra thành lời điều mình vừa thấy, sợ rằng một khi đã gõ ra thành chữ, nó sẽ trở thành sự thật không thể rút lại.

Cuối cùng tôi tắt màn hình, đặt điện thoại xuống, không gửi gì cả, chỉ ngồi im trên mép giường, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, không làm gì khác suốt một lúc lâu.

Bữa cơm tối đó chỉ có tôi và mẹ, ba chưa về dù đã hơn một tiếng kể từ lúc rời nhà. Mẹ ăn ít, phần lớn thời gian chỉ đảo đũa trong bát, không nói nhiều, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ treo tường, như đang chờ đợi một điều gì đó chưa tới.

"Mẹ ơi, ba mẹ..." Tôi bắt đầu, không chắc mình định hỏi gì tiếp theo.

"Ăn cơm đi con." Mẹ ngắt lời, không gay gắt, chỉ là một cách né tránh nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, kiểu né tránh tôi đã quen thấy ở chính mình mỗi lần ai đó hỏi tôi có ổn không.

Tôi im lặng ăn nốt bát cơm, không hỏi thêm, dù trong đầu từ "ly thân" cứ lởn vởn không dứt, từ mà tôi nghe lỏm được rất khẽ từ tập giấy tờ mẹ vừa giấu, một từ tôi chưa từng nghĩ mình sẽ phải nghe trong chính căn nhà của mình, một từ nghe xa lạ và gần gũi cùng một lúc.

Đêm đó, tôi nằm trên giường rất lâu không ngủ được, không phải kiểu trằn trọc vì bài vở, mà là một sự tỉnh táo kỳ lạ, đầu óc quay cuồng với đủ loại kịch bản, đủ loại câu hỏi không có câu trả lời. Tôi nghĩ tới cuộc gọi tháng trước, tới câu "ba em sẽ dọn ra khỏi nhà", tới cả sự trùng hợp đang dần trở nên khó chối bỏ giữa những gì tôi nghe được qua máy bàn và những gì đang thật sự xảy ra, một sự trùng hợp giờ đây đã bắt đầu có hình dạng rõ ràng hơn hẳn những ngày đầu.

Sáng hôm sau, ba pha trà đúng như mọi ngày, mùi trà quen thuộc lan khắp bếp, không một dấu hiệu nào của tối qua còn sót lại trên khuôn mặt ông, và tôi lại một lần nữa không biết nên tin vào cái bình thường ấy, hay nên sợ chính vì nó quá đỗi bình thường.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →