Sân trường ồn ào khác thường vào giờ ra chơi sau tiết kiểm tra giữa kỳ môn Toán, tiếng bàn tán về đề bài vang khắp các dãy hành lang, đứa than khó, đứa khoe làm được hết, một sự náo nhiệt giải toả quen thuộc mỗi lần một bài kiểm tra lớn vừa kết thúc, tiếng dép loẹt xoẹt hoà cùng tiếng cười đùa.
Tôi ngồi cùng nhóm bạn ở góc sân, nghe mọi người so đáp án, thỉnh thoảng góp vài câu, nhưng phần lớn thời gian chỉ lắng nghe, đầu óc còn vướng lại giữa bài kiểm tra vừa làm và cuộc trò chuyện với cô Hằng hôm trước vẫn chưa có lời giải đầy đủ, câu trả lời lấp lửng của cô vẫn lởn vởn đâu đó trong một góc trí nhớ.
"Câu năm mày làm sao?" Một đứa bạn hỏi, chìa vở nháp ra cho cả nhóm xem, giọng đầy lo lắng.
Tôi trả lời qua loa, mắt vô tình lướt qua phía bậc thềm gần phòng thể chất, nơi tôi từng thấy cậu bạn lớp khác ngồi một mình cách đây không lâu. Lần này cậu cũng ở đó, nhưng gần hơn, đủ gần để tôi nhận ra rõ hơn: túi đồ ăn vẫn chưa mở, giống hệt lần trước, như thể nó đã nằm nguyên trong cặp từ sáng tới giờ, góc túi đã hơi nhàu vì bị đè nén.
Tôi không nhớ tên cậu, nhưng lần này chú ý kỹ hơn một chút. Dáng người gầy, tóc hơi dài che một phần trán, đang cúi xuống gấp gấp một góc trang vở, động tác lặp đi lặp lại như một thói quen vô thức, ngón tay cứ miết đi miết lại cùng một đường gấp.
"Mày nhìn gì thế?" Đứa bạn ngồi cạnh hỏi, theo hướng mắt tôi.
"Không có gì." Tôi nói, quay lại nhìn nhóm bạn, cố tỏ ra bình thường, tay với lấy chai nước để có việc làm.
Tiếng trống báo hết giờ ra chơi vang lên, cả sân trường bắt đầu chuyển động về phía các lớp học. Tôi đứng dậy, phủi quần, định đi theo nhóm bạn thì thoáng nghe một câu chuyện của hai đứa lớp bên đi ngang qua, nhắc tới lớp 11A5, nhắc một cái tên tôi không nghe rõ hết, chỉ bắt được nửa âm cuối, giọng hai đứa đó nhỏ dần khi khuất vào đám đông.
Tôi không nghĩ nhiều về nó, chỉ mơ hồ ghi nhận rằng có lẽ cậu bạn ngồi một mình kia học lớp 11A5, thông tin không có gì đặc biệt, chỉ là một mảnh ghép nhỏ tình cờ lọt vào tai, không đáng để dừng lại suy nghĩ thêm giữa cả biển người đang chen chúc vào lớp.
Buổi chiều, tôi có ca trực, đường dây thật khá bận, liên tục có các cuộc gọi về áp lực điểm số sau kỳ kiểm tra vừa qua, một mô hình quen thuộc cô Hằng từng nói trước với cả đội, rằng sau mỗi đợt kiểm tra lớn, số lượng cuộc gọi thường tăng lên đáng kể, đủ để cô phải chuẩn bị tinh thần trước cho cả nhóm.
Giữa các cuộc gọi, tôi vẫn không ngừng nghĩ tới cậu bạn ở bậc thềm, tới cái cách cậu ngồi thu mình lại, tới túi đồ ăn chưa mở lần nào tôi thấy. Tôi tự hỏi không biết vì sao hình ảnh đó lại cứ len vào đầu tôi giữa những giờ phút bận rộn nhất, không có lý do rõ ràng nào để nó quan trọng tới vậy, như một sợi chỉ mảnh đang chờ được kéo ra.
Hết ca, tôi ra về cùng Minh, đạp xe ngang qua sân trường lúc trời đã chạng vạng, đèn sân đã bật sáng, hắt bóng hai đứa dài trên nền xi măng ướt sương chiều. Tôi liếc nhìn về phía bậc thềm gần phòng thể chất, giờ đã trống trơn, không còn ai ngồi đó nữa.
"Mày lại đơ nữa rồi kìa." Minh trêu, đạp xe song song bên cạnh.
"Ừ, tại tao đang nghĩ chuyện linh tinh." Tôi nói, không giải thích thêm, và Minh cũng không hỏi sâu, chỉ chuyển sang kể chuyện khác, một câu chuyện về đứa em họ nó vừa làm gãy xe đạp.
Tôi mỉm cười theo, nhưng trong đầu, hình ảnh cậu bạn ngồi một mình vẫn chưa chịu rời đi, như một mảnh ghép chưa tìm được chỗ để lắp vào bức tranh lớn hơn mà tôi còn chưa nhìn thấy hết, một bức tranh tôi cảm giác mình sắp chạm tới nhưng vẫn còn thiếu vài mảnh quan trọng nhất.
Về tới nhà, tôi ngồi vào bàn học, lôi sách vở ra nhưng không mở, chỉ ngồi đó, tay chống cằm, nghĩ lại cả buổi chiều, từ bài kiểm tra tới cái dáng ngồi thu mình ở bậc thềm. Có một điều tôi chưa dám nói ra, kể cả với chính mình lúc đó: cái cảm giác quen thuộc khi nhìn cậu bạn ấy, tôi không chắc nó tới từ đâu, chỉ biết nó khiến ngực tôi hơi thắt lại, đúng kiểu thắt lại tôi vẫn cảm nhận mỗi khi soi gương buổi sáng gần đây mà không dám nhìn lâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 19 →