Cô Hằng thông báo trong nhóm chat từ tối hôm trước rằng buổi trực chiều thứ Sáu sẽ không có ca thật nào, thay vào đó cả đội sẽ có một buổi "nạp lại năng lượng", nguyên văn tin nhắn của cô, kèm một biểu tượng mặt cười nhỏ hiếm khi cô dùng, khiến cả nhóm chat rộ lên vài tin nhắn cười đùa đáp lại.
Tôi tới phòng trực với tâm trạng nhẹ nhõm hơn hẳn mọi khi, phần vì biết chiều nay không phải căng thẳng trực máy, phần vì sau buổi nói chuyện với cô hôm trước, tôi cảm thấy có gì đó giữa hai người đã bớt xa cách hơn một chút, dù vẫn còn nhiều điều chưa nói hết, đặc biệt là cái tên tôi nghe lỏm được vẫn chưa dám hỏi thẳng.
Phòng trực hôm đó bày biện khác hẳn ngày thường, một túi bim bim to, vài lon nước ngọt, cô Hằng còn mang theo một hộp bánh quy tự làm, nói là "thử công thức mới, các em ăn thử giúp cô", mùi bơ và va-ni thoang thoảng khắp phòng.
"Cô làm bánh giỏi thế." Diễm Quỳnh trầm trồ, cắn thử một miếng, mắt sáng lên, tay với ngay miếng thứ hai.
"Cô làm cho con gái cô ăn thử trước, nó gật đầu thì cô mới dám mang tới đây." Cô Hằng cười, kéo ghế ngồi vào giữa vòng tròn bốn chúng tôi, không phải ngồi ở bàn riêng như mọi khi.
Buổi chiều trôi qua trong không khí thoải mái hiếm có. Không có bài giảng, không có tình huống thực hành, chỉ là những câu chuyện tự do, mỗi người kể một chút về mình. Gia Bảo kể về dự định thi đại học năm sau, muốn học ngành công nghệ thông tin, dù cả đội đều trêu cậu "học công nghệ mà lại đi trực đường dây tâm lý, ngược đời quá", khiến cậu đỏ mặt phân bua rằng hai cái đó chẳng liên quan gì tới nhau.
Diễm Quỳnh kể chuyện lớp 10 của nó, chuyện một cô bạn thân vừa chuyển trường, giọng hơi buồn khi nhắc tới, nhưng rồi lại nhanh chóng chuyển sang kể chuyện vui khác, một cách né tránh nỗi buồn tôi thấy quen thuộc lạ lùng, cùng cách tôi vẫn hay làm mỗi khi ai đó chạm tới chuyện nhà mình.
"Còn An với Minh thì sao?" Cô Hằng hỏi, quay sang chúng tôi.
Minh nhanh nhảu kể trước, về quầy bún cá của mẹ nó ở chợ Ga, về việc nó định học nghề nấu ăn sau này thay vì thi đại học, một dự định nó chưa từng dám nói với ai ngoài tôi trước đó. Cả nhóm nghe chăm chú, không ai tỏ vẻ coi thường lựa chọn đó, thậm chí Gia Bảo còn hỏi thêm vài câu về công thức nước dùng, tỏ ra thích thú thật sự, khiến Minh càng nói càng hào hứng.
Tới lượt tôi, tôi kể vài chuyện không quan trọng, về sở thích đọc sách, về việc từng mơ thi vào đội tuyển Văn, cố tình lướt qua phần lý do vì sao năm nay tôi bỏ dự định đó. Cô Hằng nhìn tôi một thoáng, như thể nhận ra tôi đang bỏ sót điều gì, nhưng không truy hỏi, chỉ gật đầu, chuyển sang hỏi Gia Bảo câu tiếp theo.
Chúng tôi ngồi nói chuyện tới tận khi trời sắp tối, tiếng cười vang khắp căn phòng vốn dĩ thường chỉ chứa những cuộc trò chuyện nghiêm túc, nặng nề. Có một khoảnh khắc, giữa lúc Diễm Quỳnh đang kể một câu chuyện hài về con mèo nhà nó bị mắc kẹt trên nóc tủ, tôi nhìn quanh cả bốn người, cả cô Hằng, và cảm thấy một điều gì đó ấm áp lạ thường, một cảm giác thuộc về, thứ tôi không tìm thấy nhiều ở nhà những ngày gần đây.
"Cảm ơn mọi người." Cô Hằng nói, khi buổi gặp gần kết thúc, giọng bất chợt nghiêm túc hơn, tay đặt lên hộp bánh quy đã vơi gần hết. "Công việc này không dễ, và cô biết các em còn trẻ, còn phải lo học, lo thi. Cô chỉ muốn các em biết, các em không chỉ là bốn cái ghế trực, các em là một đội thật sự."
Không ai nói gì thêm, chỉ có những cái gật đầu, những nụ cười nhẹ trao nhau. Tôi rời phòng trực hôm đó với một cảm giác nhẹ nhõm hiếm có, không phải vì đã giải quyết được điều gì, mà chỉ vì, ít nhất trong buổi chiều này, tôi được là một phần của một điều gì đó vững chãi hơn hẳn đống câu hỏi tôi vẫn đang mang theo một mình, và trên đường đạp xe về, tôi thấy mình huýt sáo theo đúng giai điệu Minh vẫn hay huýt, lần đầu tiên sau nhiều tuần.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →