🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối tuần đó, ba về nhà từ sớm, một điều hiếm khi xảy ra vào ngày thứ Bảy, và mẹ cũng không đi làm thêm giờ như thường lệ. Cả hai ngồi sẵn ở bàn ăn khi tôi thức dậy, không khí trong nhà khác hẳn mọi buổi sáng cuối tuần trước đó, nặng nề tới mức tôi cảm nhận được ngay từ lúc bước chân ra khỏi phòng, mùi trà ba pha buổi sáng cũng không đủ làm dịu đi cái không khí ấy.

"An, ngồi xuống đây với ba mẹ một chút." Ba nói, giọng nhẹ nhưng không giấu được sự căng thẳng bên dưới.

Tôi ngồi xuống, tim đập nhanh hơn bình thường, linh cảm mách bảo điều sắp tới không phải chuyện nhỏ. Mẹ rót cho tôi một cốc nước, tay hơi run khi đặt cốc xuống bàn, một chi tiết nhỏ tôi không bỏ lỡ, nước sánh ra một chút ngoài mép cốc.

"Ba mẹ đã suy nghĩ rất lâu rồi." Ba bắt đầu, mắt nhìn xuống mặt bàn thay vì nhìn tôi. "Ba mẹ quyết định sẽ ly hôn."

Từ đó vang lên, ngắn gọn, dứt khoát, và dù tôi đã có linh cảm từ trước, dù tôi từng nghe lỏm được từ "ly thân" cách đây không lâu, nghe nó được nói ra thành lời chính thức vẫn khiến tôi như bị hụt một nhịp thở, cả căn phòng như chao đi một chút quanh tôi, tiếng tủ lạnh chạy rì rì trong bếp bỗng nghe rõ mồn một.

"Không phải vì con làm gì sai." Mẹ nói vội, nắm lấy tay tôi qua mặt bàn, giọng nghẹn lại. "Chuyện này giữa ba và mẹ, không liên quan gì tới con cả."

Tôi ngồi im, không biết nên nói gì, không biết nên khóc hay nên hỏi thêm, đầu óc trống rỗng một cách kỳ lạ, như thể cơ thể đang tự động ngắt cảm xúc để bảo vệ chính nó khỏi bị tràn ngập cùng lúc quá nhiều thứ, hai tay tôi nắm chặt vào nhau dưới gầm bàn.

Ba giải thích thêm vài điều về thủ tục, về việc mọi thứ sẽ diễn ra từ từ, không có gì thay đổi ngay lập tức, tôi vẫn sẽ ở nhà này, ba sẽ tìm chỗ ở tạm gần đây. Tôi nghe nhưng không thật sự nghe, những từ ngữ trôi qua tai như một dòng âm thanh không có nghĩa, chỉ có một câu duy nhất đọng lại rõ ràng trong đầu tôi.

"Mẹ không cần con hiểu hết chuyện người lớn." Mẹ nói, siết chặt tay tôi hơn, mắt đỏ hoe nhưng cố không để nước mắt rơi trước mặt tôi. "Mẹ chỉ cần con còn ở đây."

Tôi gật đầu, không nói được gì, cổ họng nghẹn cứng. Ba đứng dậy, tới bên tôi, đặt một tay lên vai, không nói thêm gì, chỉ đứng đó một lúc, một cử chỉ im lặng nói nhiều hơn bất cứ lời giải thích nào, bàn tay ông nặng và ấm qua lớp áo mỏng.

Cả buổi sáng hôm đó trôi qua trong một trạng thái mơ hồ, tôi không nhớ rõ mình đã làm gì, ăn gì, chỉ nhớ mình đã về phòng, đóng cửa lại, ngồi trên giường rất lâu, nhìn ra cửa sổ, không khóc, chỉ ngồi đó, trống rỗng, ngắm những đám mây trôi chậm rãi ngoài ô cửa như thể chúng cũng đang chờ điều gì.

Chiều hôm sau, tôi tới trường sớm hơn giờ trực để một mình dạo quanh hành lang, cố lấy lại bình tĩnh trước khi bước vào phòng trực. Đi ngang phòng cô Hằng, tôi nghe thấy giọng cô đang nói chuyện điện thoại, cửa khép hờ, không cố ý nghe lỏm nhưng vẫn lọt vào tai vài câu.

"...chị Lam nói với em là..."

Tôi khựng lại một giây ở hành lang, cái tên vừa lọt vào tai như một cú va chạm nhẹ, không đủ để tôi hiểu hết ý nghĩa, nhưng đủ để nó khắc lại trong đầu tôi, một cái tên hoàn toàn mới, chưa từng xuất hiện trong bất cứ cuộc trò chuyện nào tôi từng nghe được về máy bàn cũ.

Lam.

Tôi bước tiếp, không dừng lại lâu hơn, sợ bị phát hiện đang nghe lỏm, nhưng cái tên ấy đã ghim chặt vào đầu tôi, nằm cạnh chữ "L." tôi từng thấy trong cuốn sổ tay cũ, cạnh tất cả những câu hỏi tôi vẫn chưa có câu trả lời, giờ đây có thêm một mảnh ghép mới, nhỏ nhưng có thể là mảnh ghép quan trọng nhất từ trước tới giờ, một cái tên tôi biết mình sẽ không thể quên được nữa cho tới khi tìm ra nó thuộc về ai.

Buổi trực chiều đó, tôi làm việc như một cái máy, ghi sổ đúng quy trình, trả lời đúng câu hỏi, nhưng đầu óc chia làm hai nửa không ngừng va vào nhau: một nửa còn đang quay cuồng với hai chữ "ly hôn" vừa được nói ra sáng nay, một nửa khác cứ lặp đi lặp lại cái tên vừa nghe lỏm được ngoài hành lang. Tôi không kể cho ai trong đội nghe về cả hai chuyện đó, chỉ ngồi đó, mỉm cười đúng lúc cần mỉm cười, và tự hỏi bao lâu nữa mình mới đủ sức mang hết những thứ này ra khỏi đầu, đặt xuống trước mặt một ai đó, thay vì cứ giữ chặt lấy chúng một mình như vẫn quen làm.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →