🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ca trực chiều thứ Hai đó tôi ngồi cùng Gia Bảo, đường dây thật khá yên ắng suốt gần một tiếng, chỉ có tiếng quạt trần quay đều và tiếng cậu gõ nhẹ bút lên mặt bàn theo một nhịp điệu vô thức, thói quen tôi chưa từng thấy ở cậu trước đây, chắc là một cách để giết thời gian trong lúc chờ đợi.

Điện thoại di động dùng cho đường dây thật đổ chuông đúng mười chín giờ hơn một chút, muộn hơn khung giờ đông khách thường thấy, ánh đèn màn hình sáng lên trong căn phòng đã ngả sang tông tối hơn của buổi tối. Tôi nhấc máy, đúng quy trình đã học, giới thiệu ngắn gọn rồi chờ người gọi lên tiếng.

"A lô, cho em hỏi..." Giọng một bạn nam, hơi ngập ngừng, "bài bảy trang bốn mươi bốn ấy, cách giải là gì vậy ạ?"

Tôi hơi khựng lại một giây, không phải câu hỏi thường gặp trên đường dây này, nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh, hỏi lại xem cậu học môn gì, lớp mấy, cố gắng dẫn dắt cuộc trò chuyện theo đúng khung đã học dù câu hỏi ban đầu nghe có vẻ chẳng liên quan gì tới tâm lý, tay tôi đã với lấy cuốn sổ trực để sẵn sàng ghi chép.

"À không, thôi, không phải bài tập đâu ạ." Giọng cậu đổi khác, nhỏ hơn, ngập ngừng hơn. "Em xin lỗi, gọi nhầm số."

Đường dây tắt trước khi tôi kịp nói thêm câu nào, để lại một khoảng im lặng đột ngột trong tai tôi.

Tôi ngồi im một lúc, ống nghe vẫn cầm trên tay, cố hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Không phải cuộc gọi nhầm số thật, tôi cảm nhận được điều đó qua cách cậu nói, cách cậu chọn hỏi một câu vô thưởng vô phạt trước rồi mới bối rối rút lui, giống hệt cách một người đang thử xem đường dây này có thật hay không trước khi dám nói điều mình thật sự muốn nói.

"Sao rồi?" Gia Bảo hỏi, ngẩng lên từ cuốn sổ đang ghi dở, đặt bút xuống chờ tôi trả lời.

"Có người gọi hỏi bài tập rồi cúp máy." Tôi nói, ghi vào sổ trực theo đúng mẫu, đặt tên "Ca #14" cho cuộc gọi ngắn ngủi này. "Chắc gọi nhầm."

"Cũng có kiểu đó, thử trước xem đường dây có ai nghe thật không." Gia Bảo nói, không ngạc nhiên lắm, gấp lại cuốn sổ đang ghi để chuyển sang việc khác. "Nếu gọi lại thì để ý kỹ hơn nhé, đôi khi mấy ca kiểu vậy lại là ca cần chú ý nhất."

Tôi gật đầu, cất lời dặn đó vào đầu, tuy trong lòng đã tự nhủ điều tương tự ngay từ lúc cuộc gọi vừa kết thúc. Có gì đó trong giọng nói của cậu bạn ấy, một sự run rẩy được cố giấu kỹ dưới lớp vỏ bình thường, khiến tôi không thể gạt nó khỏi đầu dễ dàng như những cuộc gọi nhầm số thông thường khác, cứ văng vẳng lại trong đầu suốt cả buổi tối.

Cô Hằng bước vào phòng đúng lúc chúng tôi đang trao đổi, nghe qua loa câu chuyện, gật đầu tán thành cách tôi xử lý, đặt túi xách xuống bàn rồi ngồi xuống ghế bên cạnh.

"Nếu người đó gọi lại, em cứ để họ dẫn dắt, đừng vội hỏi thẳng." Cô nói, ngồi xuống bàn bên cạnh, giọng nhẹ nhàng như đang chia sẻ một bí quyết nghề nghiệp thật sự. "Có người cần nhiều lần thử mới đủ can đảm nói thật."

Tôi ghi nhớ lời dặn đó, mắt nhìn vào cuốn sổ trực, dòng chữ "Ca #14" nằm đó, ngắn gọn, không có gì đặc biệt trên giấy, nhưng trong đầu tôi, nó đã bắt đầu mang một trọng lượng khác hẳn những ca thông thường khác, như một hạt giống vừa được gieo xuống, chưa biết bao giờ sẽ nảy mầm.

Phần còn lại của ca trực trôi qua yên ắng, không có cuộc gọi nào khác, kể cả từ máy bàn cũ, dù đồng hồ đã đi qua mười bảy giờ bốn mươi bảy phút từ trước khi ca của tôi bắt đầu hôm nay, một sự vắng mặt khiến tôi vừa nhẹ nhõm vừa hơi hụt hẫng theo một cách kỳ lạ, như một thói quen đã ăn sâu tới mức thiếu nó lại thấy trống trải.

Trên đường về, tôi nghĩ lại giọng nói ấy, cố hình dung khuôn mặt phía sau nó, nhưng không có gì để bám víu ngoài một câu hỏi về bài tập và một lời xin lỗi vội vàng. Tôi tự hỏi, không thành tiếng, liệu cậu bạn đó có đủ can đảm gọi lại lần nữa không, và nếu có, tôi có đủ khéo léo để không làm cậu sợ hãi bỏ cuộc giữa chừng hay không.

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →